10 bài – Hoa Đạo Pháp 02

(Mặc Giang)

10 bài – Hoa Đạo Pháp 02 là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

1. Hoa Quy Y
2. Hoa Tam Bảo
3. Hoa Ăn Chay
4. Hoa Bát Phong
5. Hoa Lục Hòa
6. Hoa Tứ Nhiếp Pháp
7. Hoa Ngũ Căn
8. Hoa Ngũ Lực
9. Hoa Tứ Niệm Xứ
10. Hoa Tứ Chánh Cần

Hoa Quy Y
Tháng 5 – 2008
Hoa Quy Y nở trên núi vi diệu
Đỉnh Linh Sơn chót vót khỏi ba ngàn
Đỉnh Diệu Cao tỏa rạng ánh đạo vàng
Đỉnh Tu Di trùm hằng sa thế giới
Quy y Phật, Đấng Cha Lành muôn loại
Quy y Pháp, ngời đuốc tuệ pháp vương
Quy y Tăng, hòa đại chúng tựa nương
Reo ánh Đạo Từ Bi đường chuyển hóa
Hoa Quy Y nở trên thuyền bát nhã
Đưa chúng sanh vượt thoát biển trầm luân
Không còn mang những phiền não nghiệp duyên
Bờ bỉ ngạn kết đài sen bát ngát
Quy y Phật, chặt đứt đường địa ngục
Quy y Pháp, lánh xa đường ngạ quỉ
Quy y Tăng, chấm dứt nẻo súc sanh
Ba Quy Y đoạn lìa ba đường dữ
Hoa Quy Y tỏa sắc màu rực rỡ
Màu vô nhiễm đẹp nhất cõi trần gian
Ngát hương thơm trong sắc thể đạo vàng
Mang gương hạnh vào ra trong ba cõi
Hiến cuộc đời chân thiện mỹ
Tặng người người biết yêu thương
Hoa Quy Y đẹp phi thường
Hướng về ba ngôi Tam Bảo
Không còn bi thương áo não
Không còn ai oán sầu đau
Nắm tay dìu dắt qua cầu
Biển khổ sông mê tan biến
Em hãy mang Hoa Quy Y, lên thuyền từ hóa chuyển
Chị hãy mang Hoa Quy Y, đi phụng hiến cho đời
Anh hãy mang Hoa Quy Y, đi khắp mọi vòm trời
Cùng gieo rắt Ánh Đạo Vàng cho khắp lòng nhân thế.
Hoa Tam Bảo
Tháng 5 – 2008
Hoa Tam Bảo ngát hương Ba Ngôi Báu
Khắp mười phương pháp giới đều tôn thờ
Khắp nhân thiên đều hướng vọng Nam Mô
Đồng rung chuyển trên ba đường sáu nẻo
Hoa Tam Bảo, gắn trên tòa Điều Ngự
Phật, từ bi hàm tiếu đóa vô ưu
Pháp, con đường chánh đạo mãi truyền lưu
Tăng, tập thể của những ai quay về tỉnh thức
Phật, tự giác giác tha giác hạnh, qui nhất
Pháp, ba rừng giáo lý tuyệt diệu, pháp vương
Tăng, tứ thánh lục phàm ngưỡng nguyện, lên đường
Tự độ, độ tha, châu viên quả mãn
Hoa Tam Bảo, mười phương ba cõi tán thán
Hoa Tam Bảo, sáu nẻo ba đường đồng quy
Phật Pháp Tăng, ba ngôi báu vô nghì
Không một bông hoa nào trên trần gian có thể sánh
Quỷ dữ, ma vương, còn đê đầu đảnh lễ
Thiên thần, quỉ vật, còn khuất phục quy y
Tam đồ, bát nạn, nào có nghĩa lý gì
Hỡi chúng sanh, hãy mau mau tỉnh ngộ
Vì bất giác, nên khổ đau từ độ
Khởi vọng tâm, vọng niệm thuở vô minh
Đã quên mình, quên mất cả tánh linh
Nổi chìm mãi trên dọc đường sinh tử
Vì bất giác, khổ đau từ vô thỉ
Không biết nghe, đau khổ đến vô chung
Không biết tu, đau khổ đến vô cùng
Nghiệp dĩ gây, chạy trời sao khỏi nắng
Xin tặng đời, một bông hoa sen trắng
Xin tặng người, một đóa ngát diệu liên
Xin trao nhau Hoa Tam Bảo châu viên
Ba Ngôi Báu kết đài vô thượng giác.
Hoa Ăn Chay
Tháng 5 – 2008
Hoa Ăn Chay, không vương mùi thịt cá
Tỏa đức từ, ban hương vị hiếu sinh
Mạng sống của ai, cũng giống như mình
Không vì nuôi thân, vô tình xúc phạm
Hoa Ăn Chay, dù núi sâu rừng thẳm
Dù biển sông, ao lạch, ruộng đồng
Cái nghiệp sát, sẽ đứng lại, quay lưng
Người và vật, xin ngừng tay vấy máu
Hoa Ăn Chay lan xa qua bờ dậu
Mang tin yêu hòa ái đến mọi nhà
Toát hương lành dịu ngọt khắp gần xa
Ai ai cũng thấm từ bi đức độ
Hoa Ăn Chay, Thân, tỏa đức từ cứu khổ
Miệng, tỏa đức từ, ái ngữ, hiền lương
Ý, tỏa đức từ, cam lộ pháp vương
Làm động lực trên hành trình thánh đức
Xin cho em một bông hoa đẹp nhất
Xin cho anh một bông hoa dấu yêu
Mỗi tháng đều chưng, cẩn trọng nâng niu
Dù hai, bốn, sáu, hay càng nhiều càng quý
Hoa Ăn Chay, đưa em về thiện mỹ
Đưa anh về, tìm lại mái nhà xưa
Đã lâu rồi để nắng đổ dầm mưa
Dắt dìu nhau, ôi, nhà xưa ta đó !
Hoa Bát Phong
Tháng 5 – 2008
Ngọn bát phong trước tám chiều lộng gió
Làm ngửa nghiêng, điên đảo cõi trần gian
Mang tỵ hiềm, cừu hận khắp nhân gian
Chỉ những ai trượng phu mới thoát khỏi
Cao quý thay, bát phong không động tới
Hạnh phúc thay, bát phong thoảng hư không
An lành thay, bát phong tựa lông hồng
Thọ lạc thay, bát phong, hoa đom đóm
LỢI, đứng ngoài cửa, không móng cầu chào đón
SUY, giảm thiệt thua, không cất bước vào nhà
HUỶ, bán sau lưng, mất hút tự ngàn xa
DỰ, khen sau lưng, như bèo mây nhân ảnh
XƯNG, khen trước mặt, gởi bên bờ rau đắng
CƠ, chê trước mặt, nằm lại cuối vườn cay
KHỔ, đau có gì đâu, như gió thoảng mây bay
LẠC, vui có gì đâu, như bèo trôi mây nước
Ngọn bát phong sẽ quy đầu bái phục
Trên đồi cao, ca hát gió bát phong
Cuộc đời ta sẽ thánh thoát đẹp trong
Giữa lồng lộng trăng vàng, ngàn sao lấp lánh
Hoa Bát Phong không bán
Hoa Bát Phong không mua
Thong dong khắp bốn mùa
Như trời xanh mây trắng.
Hoa Lục Hòa
Tháng 5 – 2008
Lục Hòa, sáu pháp mở ra
Bảo ban tứ chúng trong nhà Như Lai
Tăng Ni thanh thoát phương đài
Thiền môn nghiêm tịnh, thiện tai thời thời
Thân Hòa Đồng Trụ, một nơi
Nâu sồng áo vải, mặn mòi tương chao
Giới Hòa Đồng Tu, đẹp sao
Giữ gìn tánh thể thanh cao trong ngần
Khẩu Hòa Vô Tránh, tương lân
Hư danh giả tướng, phong trần bụi bay
Kiến Hòa Đồng Giải, tỏ bày
Trao nhau, đón nhận lời hay trau mình
Ý Hòa Đồng Duyệt, quang minh
Vị thân không nệ, vị tình không câu
Lợi Hòa Đồng Quân, cơ cầu
Hạt muối cũng sẻ, hạt châu cũng đồng
Sáu điều, như tiếng chuông ngân
Hỷ hoan tứ chúng, dự phần tiến tu
Lục Hòa, như cánh thiên thư
Vô nhiễm trần cấu, vô dư niết bàn
Phật Đà răn dạy bảo ban
Thượng hoằng Phật đạo, hạ hoằng chúng sanh
Một phương thế giới an lành
Mười phương thế giới thanh thanh vô cùng
Lục Hòa, tứ chúng chia chung
Trên đường giải thoát tương dung Thánh – phàm
Trao nhau một đóa hoa Đàm
Ngàn năm rực sáng Đạo Vàng Từ Bi.
Hoa Tứ Nhiếp Pháp
Tháng 5 – 2008
Hoa Tứ Nhiếp Pháp, tuyệt vời
Thăng hoa đạo lý, thuyền đời đơm bông
Đẹp như nước chảy muôn sông
Trong như nắng sớm, hoa đồng ngậm sương
Một là BỐ THÍ, vô lường
Tài thí, pháp thí, tỏ tường thâm sâu
Còn Vô Úy Thí nhiệm mầu
Đến đi không ngại thuẫn mâu ta bà
Hai là ÁI NGỮ, tinh hoa
Nhất ngôn ký xuất, hằng sa vui mừng
Pháp âm, pháp vũ, pháp vân
Một cơn mưa pháp, đức ân vô vàn
Ba là LỢI HÀNH, chứa chan
Đói no, ấm lạnh, cơ hàn, phồn vinh
Sợi tơ, cũng sẻ đồng tình
Sợi tóc, cũng sẻ cho mình cùng ta
Bốn là ĐỒNG SỰ, gần xa
Đồng thuyền, đồng đội trong nhà Như Lai
Khi thời, nhập thế chẳng phai
Khi thời, xuất thế hoa cài điểm son
Hoa Tứ Nhiếp Pháp vẹn toàn
Hỡi người hành giả, trăng tròn thiên thu.
Hoa Ngũ Căn
Tháng 5 – 2008
Hoa Ngũ Căn, gốc đây rồi
Nếu không có gốc, sóng mòi biển đông
Hỏi rùa, thử có mấy lông
Hỏi thỏ, thử có sừng không, lạ kỳ
Ngũ căn, năm gốc là chi
TÍN, vững chắc, không có gì đổi thay
TẤN, cột trụ, không lung lay
NIỆM, kiên cố, không mảy may hôn trầm
ĐỊNH, nhất tâm, đến vô tâm
HUỆ, tự chiếu, tỏa sáng ngần hư vô
Vũ trụ kia, vẫn hằng mơ
Trăng sao kia, vẫn trông chờ, từ lâu
Hoa Ngũ Căn, thật nhiệm mầu
Mười phương thế giới bắc cầu lại qua
Hoa Ngũ Căn, chính là nhà
Khởi từ nguồn cội, vào ra vô cùng
Hoa Ngũ Căn, vượt thỉ chung
Đến khi khép cửa muôn trùng hư vô
Ngũ Căn xếp gốc tàn khô
Rụng rơi năm cánh, vô bờ Tạng Hoa.
Hoa Ngũ Lực
Tháng 5 – 2008
Ngũ Lực, sức tỏa tinh hoa
Ươm mơ, kết nụ, phát lòa, thơm hương
Chính là động lực lên đường
Một phương không ngại, mười phương không màng
Nội công thâm hậu điểm trang
Muôn trùng thiên lý, băng ngàn sá chi
TÍN LỰC, sắt đá vô nghì
Kim cương chẳng bể, thau chì chẳng hoen
TẤN LỰC, dũng mãnh vô song
Núi cao không khuất, biển đông không sờn
NIỆM LỰC, dấu ấn sắt son
Vòng tròn còn thẹn, trăng tròn còn e
ĐỊNH LỰC, bất động im re
Chín năm diện bích, nín khe núi rừng
HUỆ LỰC, phổ chiếu vô cùng
Cửa tùng mở toát muôn trùng thiều quang
Bông Hoa Ngũ Lực, óng vàng
Ngàn năm xưa cũng như ngàn năm sau
Kinh qua vạn lý tinh cầu
Hằng sa pháp giới trên đầu hạt sương
Rạng soi đạo lý chơn thường
Du thuyền bát nhã thanh lương tuyệt vời
Dâng Hoa Ngũ Lực độ đời
Trầm mê biển khổ, hỡi người thế nhân.
Hoa Tứ Niệm Xứ
Tháng 5 – 2008
Hoa Tứ Niệm Xứ nhiệm mầu
Bao trùm vũ trụ, gồm thâu ta bà
Mười phương thế giới hằng sa
Sắc không còn mất sương pha đầu cành
Lậu thô vi tế mong manh
Ba đường sáu nẻo loanh quanh luân hồi
Bông Hoa Niệm Xứ nhiệm mầu
Nhận chân tỉnh ngộ bắc cầu lại qua
Quán Thân Bất Tịnh, trầm kha
Bao nhiêu cấu uế đẫy đà bi thương
Lại đeo Tâm ý Vô Thường
Tâm viên ý mã, biết lường sao đây
Quán Pháp Vô Ngã, gió bay
Muôn phương ngàn hướng lay lay vô chừng
Quán Thọ Thị Khổ, điệp trùng
Vô thỉ cũng thế, vô chung khác gì
Đóa hoa Niệm Xứ vô nghì
Gắn trên chơn thể đến đi vô cùng
Không còn trước mặt sau lưng
Không còn vọng niệm mông lung hão huyền
Cỡi trên sóng bạc du thuyền
Vào ra bốn biển, chim chuyền xa đưa
Bức thềm vũ trụ mành thưa
Đeo Hoa Niệm Xứ còn thừa không gian
Ngàn xưa pháp cổ âm vang
Ngàn sau vang vọng đạo vàng từ bi.
Hoa Tứ Chánh Cần
Tháng 5 – 2008
Chánh Cần thẳng tắp lên đường
Bước trên đại lộ lo lường mà chi
Chánh Cần thăng tiến cứ đi
Muôn phương ngàn hướng một ly không màng
Con đường Tứ Thánh thênh thang
Con đường cứu khổ mênh mang vô bờ
Chánh Cần đừng có vật vờ
Điều ác tận diệt từ thời đã sanh
Đến thời có thể sẽ sanh
Cũng đem cắt đứt chỉ mành treo chuông
Căn lành vốn ở tình thương
Đã, đang, và sẽ vun trồng tinh chuyên
Đò ngang, sẵn có con thuyền
Tay chèo bát nhã trùng tuyên vô cùng
Chánh Cần rực sáng sắt nung
Tuy một mà bốn viên dung châu toàn
Thời gian sắc thể hao mòn
Tâm như pháp trụ không sờn một ly
Trên đường thánh đạo từ bi
Chánh Cần ghi nhớ, không gì đổi thay
Chánh Cần hoa quý trao tay
Kết tinh châu thể tháng ngày thơm hương
Chánh Cần hoa quý thanh lương
Dấu son điểm ngọc trên đường ta đi.
Mặc Giang

Thảo luận cho bài thơ: 10 bài – Hoa Đạo Pháp 02 - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *