10 bài – Hoa Đạo Pháp 03

(Mặc Giang)

10 bài – Hoa Đạo Pháp 03 là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


1. Tứ Như Ý Túc
2. Hoa Thất Giác Chi
3. Hoa Cứu Khổ
4. Hoa Phước Đức
5. Hoa Hạnh Phúc
6. Hoa Lục Thân
7. Hoa Tổ Tông
8. Hoa Luân Hồi
9. Hoa Lục Phàm
10. Hoa Xuất Gia
Hoa Tứ Như Ý Túc
Tháng 5 – 2008
Người xưa có nói :
“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc
Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Thế gian còn thế, huống chi xuất thế gian
Ba nẻo sáu đường, bước vào ra, như ý
Dục như ý túc, thật vô cùng tuyệt mỹ
Đủ và đúng, còn gì nữa mong cầu
Ngày có nắng, đêm đến có canh thâu
Hè oi bức, đông về sao bảo lạnh
Ý như ý túc, đường bay chim vỗ cánh
Phương trời xa, tổ ấm biết nẻo về
Ở trên cao, còn hỏi đỉnh sơn khê
Thương biết mấy phong trần bao cuộc lữ
Tấn như ý túc, đã từ lâu du thủ
Bởi lầm mê, không biết khổ trầm luân
Hoa trên tay, lại mong mỏi mùa xuân
Nên sáu nẻo ba đường lênh đênh mãi
Định như ý túc, vũ trụ trong hạt cải
Vẫn còn dư, nhiều chỗ trống chưa đầy
Bởi vì không, không đến cả mảy may
Không không hữu, lấy gì mà để có
Tứ Như Ý Túc, treo trên đầu ngọn gió
Nhìn phướng bay, bởi gió hay phướng bay
Chùy trên tay, vỗ cái đét, im ngay
Biết mặt mũi rồi, niêm hoa vi tiếu.
Hoa Thất Giác Chi
Tháng 5 – 2008
Hoa Thất Giác Chi, cây bồ đề bảy nhánh
Vô lượng pháp môn, duy chỉ một mà thôi
Đường đi vô cùng, nhưng đến chỉ một nơi
Muôn hướng ngàn phương, nhưng điểm về không khác
Hoa Thất Giác Chi, bất luận cao thấp
Tùy căn cơ thích hợp để mà đi
Đừng loanh quanh lẩn quẩn chẳng ra gì
Loay hoay mãi, như dậm chân một chỗ
Hoa Thất Giác Chi, bảy cánh hoa bừng nở
TRẠCH PHÁP, là cánh chọn lựa rõ ràng
TINH TẤN, là cánh vượt vạn đèo ngang
HỶ, vui lên đi, cỡi sóng bạc mây ngàn
KHINH AN, nhẹ ru giữa cánh bèo không sắc
NIỆM, ghi nhớ mãi, đưa ta lên bờ giác
ĐỊNH, không một giây, chìm đắm bến sông mê
XẢ, đã đến nơi, hỏi chi nữa đường về
Thất Bồ Đề Phần, hay Thất Giác Chi, là thế
Xin tặng em, một bông hoa muôn thuở
Xin tặng anh, một bông hoa trọn đời
Ta còn nhau, trong mọi chốn mọi nơi
Bởi vì ta, còn pháp thân bất hoại
Hoa Thất Giác Chi, nhập thế vô cấu
Hoa Thất Giác Chi, xuất thế vô cầu
Đêm tàn, trăng rụng nơi đâu
Cành hoa trước ngõ kê đầu gối trăng !
Hoa Cứu Khổ
Tháng 6 – 2008
“Chúng sanh khổ, nguyền xin cứu khổ
Chúng sanh khổ, nguyền xin tự độ”
Mang tin yêu giúp ích cho đời
Mang thân thương từ ái cho người
Nơi nào thiếu vắng nụ cười
Bước đi cứu khổ cho người được vui
Nơi nào gió táp mưa vùi
Bước đi chia sẻ ngậm ngùi lầm than
“Sao vui được khi trần gian còn khổ
Người nhân gian vui trước, ta vui sau”
Một câu thâm thúy thật sâu
Người nghe rung cảm cơ cầu tương lân
Phong trần đãi lọc phong trần
Tương ái nắng gội tương thân mưa nhuần
Đêm dài vang vọng tiếng chuông
Đá vàng cơ cảm tròn vuông vuông tròn
Cứu nhân lòng trải không sờn
Độ thế đức tỏa không mòn từ tâm
Ba mươi lại đến trăng rằm
Còn trăng mười sáu trên ngàn thanh thanh
Cuộc đời nhân ngã treo cành
Dòng đời phù phiếm bức tranh úa màu
Đi vào cửa ngõ thương đau
Dịu xoa bãi biển nương dâu bẽ bàng
Đi vào những chốn lầm than
Lắng nghe tiếng nói cơ hàn trần lao
Bông hoa cứu khổ vươn cao
Đỡ tia nắng hạn, mưa rào xót thương
Bông hoa cứu khổ bên đường
Phất phơ chiếc lá mùi sương nặng tình.
Hoa Phước Đức
Tháng 6 – 2008
Hoa Phước Đức thơm hương lành diễm phúc
Cho những người trồng căn cội thiện duyên
Đức đã gieo từ thuở trước châu viên
Phước tiếp nối trong hiện tiền không dứt
Hoa Phước Đức thoảng hương bay ngào ngạt
Cây sum suê chim đậu hót reo cành
Dù nắng mưa che bóng mát tươi xanh
Ngọn cỏ non đỡ sương sa gió táp
Thiếu phước đức như cỗi cằn sỏi đá
Trông khô khan hạ nắng cháy điêu tàn
Trông lạnh lùng buốt giá kéo mùa đông
Nhựa khô cây chai sần da nức nẻ
Hoa phước đức tự nhiên hương lướt gió
Làm đơn sơ kết quả dễ tựu thành
Trải phong ba chẳng mấy lúc nhọc nhằn
Những nạn tai chẳng mấy khi tan tác
Chợt nhớ ca dao ai hát
“Người trồng cây hạnh người chơi
Ta trồng cây phúc để đời mai sau”
Người vui nước chảy qua cầu
Ta vui đức độ đêm thâu không tàn
Người đưa khách đợi đò ngang
Ta đưa cô lữ trên đàng phù sinh
Người reo phố thị phồn vinh
Ta reo thôn vắng tự tình hồn quê
Người trông lối cũ đi về
Ta trông đường mới bốn bề đi qua
Người hong sưởi ấm mái nhà
Ta hong mưa nắng ta bà thế nhân
Bông hoa phước đức ai trồng
Cội căn gốc rễ có phần thế thôi.
Hoa Hạnh Phúc
Tháng 6 – 2008
Hoa Hạnh Phúc nở trên cây hạnh phúc
Cho những người diễm phúc cõi trần gian
Hưởng an vui trong cuộc sống nhân gian
Không đau khổ úa tàn pha sắc tím
Hoa Hạnh Phục, không tự nhiên mà có
Phải do người biết bảo bọc dựng xây
Biết thắm tô, biết vun vén, từng ngày
Câu “Nhất sân, chi hỏa năng thiêu
vạn khoảnh công đức chi sơn”, nên nhớ
Hoa Hạnh Phúc, trải thời gian khốn khó
Nhưng đánh đổ, chốc lát, thế là xong
Còn nhanh hơn nước cuốn chảy trôi sông
Còn bèo hơn lục bình phơi sóng gió
Hoa Hạnh Phúc, trăm năm, đẹp nhĩ
Biết hổ tương, biết trân quý, nâng niu
Một cũng thế, dù cho đến chín chiều
Đừng quá quắc, đèn nhà ai nấy sáng
Hoa Hạnh Phúc, có khi đeo ghềnh ráng
Có khi vượt sườn dốc quanh co
Sông cách ngăn, mới quí những chuyến đò
Chèo đưa đẩy, con thuyền reo bến nước
Hoa Hạnh Phúc nở trên cây hạnh phúc
Ai là người diễm hạnh cõi trần gian
Ai là người bất hạnh chốn nhân gian
Tự thân mình biết vun trồng tô thắm.
Hoa Lục Thân
Tháng 6 – 2008
Hoa Lục Thân nở trên cây quyến thuộc
Từ ông bà, kế đến tới mẹ cha
Từ mẹ cha, mới có anh em ta
Rồi, một đàn cháu con mai sau nữa
Thương biết mấy, nơi chôn nhau cắt rốn
Nhớ biết mấy, nơi tổ ấm một nhà
Vì trường đời, nên muôn nẻo chia xa
Nhưng ấm lạnh từng cơn tình ruột thịt
Dưới mái nhà, thuở chào đời, mở mắt
Em đã kêu tình máu mủ “u…oa”
Anh đã kêu tình cốt nhục “má…ba”
Nên đi đâu, cũng nhớ nhau khúc ruột
Dòng sông kia, có khi ròng khi siết
Từ đầu nguồn cho đến tận cuối sông
Em thấy không, vẫn nước một dòng sông
Anh biết không, vẫn một dòng tuôn chảy
Ông Bà, ngồi trên ngôi cao thờ tự
Mẹ Cha, đêm đêm xin thắp hương nguyền
Anh Em, nhiều khi trời nắng sao đêm
Mong ước sao cho con hiền cháu thảo
Hoa Lục Thân, ôi vô cùng quý báu
Biết bao nhiêu người tứ cố vô thân
Họ thắp đuốc tìm khắp cõi hồng trần
Tìm một người thân, không bao giờ có được
Thế thì anh, đừng nhìn sau ngó trước
Thế thì em, đừng ngại thiệt e hơn
Xin trọn lòng, miễn sao được vuông tròn
Hoa Lục Thân, phát tâm nguyền bồi đắp.
Hoa Tổ Tông
Tháng 6 – 2008
Hoa Tổ Tông nở từ cây nguồn cội
Làm người, ai không có tổ có tông
Gỗ đá kia, chưa hẳn ở dưới đất chui lên
Cát bụi kia, chưa hẳn ở trên trời rớt xuống
Chim bạt gió bay về tìm tổ ấm
Lá phất phơ, còn diệp lạc quy căn
Làm con người mà quên tổ quên tông
Đánh dấu hỏi cho những ai mất gốc
Hoa Tổ Tông, khởi cội nguồn đẹp nhất
Từ ngàn xưa thừa tiếp đến hôm nay
Từ hôm nay lưu lại đến ngày mai
Xin gìn giữ, nâng niu, phụng thờ, trân quý
Ải Nam Quan, từ ngàn xa xưa ấy
Mũi Cà Mau, cũng đã mấy trăm năm
Dòng Lạc Hồng ươm mộng đẹp tơ tằm
Giống Rồng Tiên chuyển trao bao thế hệ
Anh hát khúc ngàn đời trên núi nhớ
Em ca lời muôn thuở bến sông thương
Tình đồng bào, nghĩa ruột thịt quê hương
Ngân vang mãi vạn lời ca tình tự
Làm người, ai không có Tông có Tổ
Thì em ơi, uống nước phải nhớ nguồn
Thì anh ơi, thấm nhuận mảnh giang sơn
Bao gấm vóc son vàng thêu lịch sử
Hoa Tổ Tông, xin dâng lên Quốc Tổ
Cúi đầu về, xin lạy Đức Hùng Vương
Ôi, Mẹ Âu, Cha Lạc, đấng nghiêm đường
Xin phủ phục trước hồn thiêng sông núi.
Hoa Luân Hồi
Tháng 6 – 2008
Luân hồi mới có thăng hoa
Xuống lên qua lại kết tòa thiên thư
Nếu không, chết dí một nơi
Dậm chân tại chỗ, muôn đời biết không
Thế, sao lại sợ hồi luân
Bởi mê, nên sợ điệp trùng trầm kha
Ba đường sáu nẻo là nhà
Không tu, nên mới ta bà thế thôi
Đã từ vô thỉ nổi trôi
Vô chung biết mấy lở bồi chờ ta
Biết tu, chỉ một sát na
Hốt nhiên có mặt trong nhà Như Lai
Luân Hồi, mang hạnh hoa cài
Vào ra sinh tử kết đài độ sanh
Luân Hồi, mang hạnh tinh anh
Ba đường sáu nẻo reo cành thùy dương
Luân Hồi, cam lộ pháp vương
Ban ân tế độ thanh lương vô cùng
Khi nào khép cửa thỉ chung
Thì ta kết thúc điệp trùng hư vô.
Hoa Lục Phàm
Tháng 6 – 2008
Lục Phàm, biết nở tâm hoa
Thì không còn nữa tam đồ khổ đau
Vô minh cuốn mất bờ dâu
Đọa đày cắt đứt nhịp cầu tử sinh
Tự mình có sẵn tánh linh
Bởi không tỉnh giác, quên mình thế thôi
Trên cao, dù mấy Từng Trời
Một khi phước tận, rụng rơi phiêu trầm
Dưới kia, Địa Ngục mấy tầng
Một khi giác ngộ, thoát vòng điêu linh
Ngạ Quỷ, ráo mán cạn tình
Bởi đeo thống hận tranh giành mà ra
Vì đâu mà có Tu La
Ma đầu biện xảo, thật thà lãng quên
Thế nào mang kiếp Súc Sinh
Hẹp hòi ích kỷ tơ tình nhỏ nhen
May mà mang kiếp Phàm Nhân
Nhờ tu năm giới được thân con người
Lục Phàm nên nhớ, ai ơi
Còn hơn cát bụi dập vùi xưa nay
Biết tu, khai ngộ hiển bày
Bản lai diện mục có ngày trổ bông
Biết tu, giải tỏa sắc không
Hai bờ không có, sắc không có gì
Bởi vùi biển khổ mê si
Nên không biết được đường đi lối về
Bờ giác nằm cạnh bến mê
Lục Phàm – Tứ Thánh cận kề tấc gang
Bên này, thống khổ lầm than
Bên kia, thanh thoát băng ngàn vô sinh.
Hoa Xuất Gia
Tháng 6 – 2008
Hoa Xuất Gia nở trên đường tứ thánh
Ngát hương lành dưới bóng cả từ quang
Mang hương thơm thấm nhuận ánh đạo vàng
Gieo rắc khắp cõi ta bà kham nhẫn
Hoa Xuất Gia tùy căn cơ kiếp trước
Còn nếu chưa, tạo duyên hợp kiếp này
Chí xuất trần cao đẹp quá, thương thay
Đường thánh đức rộng thênh thang tiến bước
Xuất Thế Tục Gia, căn nhà ô trược
Đã từ lâu chìm đắm biết bao lần
Tranh hư huyễn vẽ ảo ảnh phù vân
Dây ái dục buộc ràng vô số kiếp
Xuất Phiền Não Gia, trùng trùng oan nghiệt
Cõi hồng trần tan tác bụi trần sa
Thì làm sao không thống nỗi trầm kha
Có thấy không, rùa mù trong biển lớn
Xuất Tam Giới Gia, lên bờ bỉ ngạn
Giã từ nghe bát nạn với tam đồ
Mở tung rồi cánh cửa của hư vô
Hoa chân lý nở vô sanh pháp nhẫn
Hoa Xuất Gia, vào nhà Như Lai tự tánh
Chứng pháp thân, nhập hoa tạng huyền môn
Trăng rằm kia, còn mười sáu trăng tròn
Thanh thoát quá, bóng đêm dài đâu nữa.
Mặc Giang

Thảo luận cho bài thơ: 10 bài – Hoa Đạo Pháp 03 - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *