10 bài – Hoa Đạo Pháp 06

(Mặc Giang)

10 bài – Hoa Đạo Pháp 06 là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


1. Hoa nở giữa rừng hoang
2. Hoa Chân Lý
3. Hoa Bất Diệt
4. Hoa Vũ Trụ
5. Hoa Đạo Pháp
6. Hoa Vô Thường
7. Hoa Tạng trổ bông
8. Hoa Diễm Hằng mỉm nụ
9. Hoa Chơn Thường
10. Hoa Từ Bi Hỷ Xả
Hoa nở giữa rừng hoang
Tháng 5-2005
Ai có nghe cõi trần gian đau khổ
Ai có nghe người nhân thế mỉm cười
Trên rừng hoang có những đóa hoa tươi
Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoang dại
Đời đau khổ bỡi phù du thành bại
Đời còn vui bỡi dạo bước nhân gian
Đem tin yêu đắp vá những bẽ bàng
Mang hy vọng gắn hàn trên đổ nát
Trong tiếng khổ vẫn còn nghe tiếng hát
Trong niềm đau vẫn vang vọng lời ca
Để nhân sinh sống nổi cảnh ta bà
Cho con người vượt nhiều phen gió bụi
Thác róc rách trên đèo heo hóc núi
Nước khơi nguồn chìm nổi giữa lòng khe
Áo gấm kia lại còn bọc vải the
Còn gai bố lại chai sần rách vá
Đường khổ ải hãy trèo lên dốc đá
Nhặt tiêu điều cho hết những tàn khô
Khơi rộng thêm cho thư thả ao hồ
Để giao tiếp với suối nguồn sông biển
Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến
Trời bao la chia cắt chi tầng không
Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông
Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.
Hoa Chân Lý
Tháng 9 – 2007
Hoa Chân Lý nở trên dòng bất nhị
Ðưa muôn loài về tánh thể nhất nguyên
Ðể nhận chân, lý vô thượng diệu huyền
Luôn hiện hữu, giữa đôi bờ không sắc
Hoa Chân Lý tỏa thường hằng bất diệt
Nở an nhiên cho vạn hữu tồn sinh
Một là hai, hai là một, nguyên trinh
Không biến hoại trên hành trình còn mất
Hoa Chân Lý vượt trụ thành đắc thất
Kim cương tòa bừng tỏa ánh minh châu
Tỏa ngũ sắc thanh thiên mọi nhịp cầu
Dung tất cả trên dòng sông tam thế
Không kẹt giữa rừng vô minh nghẹt thở
Không vướng vào biển sinh tử trầm mê
Ngàn năm trước, vẫn là núi Tào Khê
Ngàn năm sau, vẫn là sơn Linh Thứu
Hoa Chân Lý, em ơi, đừng có hỏi
Hoa Ưu Ðàm, em ơi, thật huyền vi
Nhận ra rồi, em cứ bước chân đi
Giác hữu tình, cùng hòa reo tiếng hát
Ngọn bát phong, tan hoang bên bờ cát
Lửa tam đồ, xơ xác cạnh bờ lau
Hoa Chân Lý trăng trắng như hoa cau
Thơm bát ngát trên đường về quê cũ.
Hoa Bất Diệt
Tháng 9 – 2007
Hoa Bất Diệt nở trên dòng sinh diệt
Cỡi vô thường để tỏa đóa vô sanh
Biển trần gian, hiện hữu nét tinh anh
Ta bà khổ, bừng minh châu muôn thuở
Hoa Bất Diệt ngàn đời, ta vẫn nhớ
Tỏa chơn thường, vạn thuở, ta không quên
Trên lộ trình Bồ Tát đạo, thênh thênh
Ðưa chúng sinh bước lên đường Tứ Thánh
Hoa Bất Diệt vào tam đồ giá lạnh
Cửa tam vô, bừng ánh đạo từ bi
Ngân tiếng chuông đạo lý bất tư nghì
Tan tất cả biển trầm luân thống khổ
Này em hỡi, ta biết nhau từ đó
Này em hỡi, ta còn nhau muôn đời
Như mây trời, cỡi sóng bạc rong chơi
Như trùng dương, du thuyền, reo bát nhã
Một là một, ta còn đây tất cả
Ðường quy nhất, ta có mất gì đâu
Hoa Bất Diệt chính là đóa minh châu
Tâm như như, vốn thường hằng miên viễn
Vẫy chào nghe, leo lên đò vĩ tuyến
Không còn đau, tiếng vỗ khóc ly tan
Hoa Bất Diệt ngợi ca ánh đạo vàng
Tỏa bát ngát khắp mười phương ba cõi.
Hoa vũ trụ
Tháng 9 – 2007
Hoa vũ trụ nở ra vầng nhật nguyệt
Ðể Thái dương xoay chuyển có đêm ngày
Tạo sự sống hiện sinh trái đất này
Con người và vạn vật chung nhau hòa điệu
Hoa vũ trụ thắp vầng trăng vi diệu
Ðể đêm đêm bừng tỏa ánh trăng ngàn
Tạo an lành trang trải khắp trần gian
Chứ nếu không, nửa dòng đời khép lại
Hoa vũ trụ nở hằng sa tinh tú
Ðể bảo hòa vô hạn cõi thái hư
Một ánh sao mờ, không có chỗ dư
Một ánh sao băng, không hề biến mất
Ta vén tay, đỡ vành hoa vũ trụ
Xoay và nhìn từng cánh thắm càn khôn
Từ li ti đến biến hóa vô cùng
Như Hoa Tạng trùng trùng nhân duyên khởi
Nơi ta đi, không đâu là chỗ tới
Nơi ta đến, không đâu chẳng nẻo về
Như đi trên thềm vũ trụ nở hoa
Nhìn sắc thể đi qua từng cánh mở.
Hoa Ðạo Pháp
Tháng 9 – 2007
Hoa Ðạo Pháp nở trên dòng sinh diệt
Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu đường
Tỏa hương bi khắp pháp giới mười phương
Cho vạn hữu kết cành dương cam lộ
Hoa Ðạo Pháp đã hiển sinh từ độ
Khi đất trời thành trụ thuở hồng hoang
Khách lữ hành lưu lại những điểm son
Ðường vô tận không nhạt nhòa dấu vết
Mỗi nhân sinh đi qua dòng không sắc
Mỗi bóng hình tan tụ bước tử sinh
Vẫn còn mang mãi mãi nét nguyên trinh
Chân tánh thể không phôi pha hư huyễn
Hoa Ðạo Pháp vượt muôn ngàn giới tuyến
Tỏa đạo vàng thắm nhuận khắp muôn phương
Tỏa từ bi chan sức sống tình thương
Cho vạn loại xóa tan bờ ngân ngã
Hoa Ðạo Pháp đơm bông thuyền bát nhã
Ðưa chúng sinh vượt biển khổ trầm luân
Cứu chúng sinh vì tam độc quên mình
Ðáo bỉ ngạn ngời minh châu rực sáng
Hoa Ðạo Pháp, muôn đời luôn tỏ rạng
Qua ba thời, ngát hương đạo từ bi
Cỡi vô thường, thắp đuốc lên mà đi
Dòng sinh tử, ngát hương Hoa Ðạo Pháp.
Hoa Vô Thường
Tháng 9 – 2007
Hoa Vô Thường nở trên dòng nhân thế
Ðể tặng người đang sống cõi trần gian
Ngắm nhụy hương tan hợp – hợp tan
Bay phảng phất đi qua bờ không sắc
Hoa Vô Thường nở trên dòng sinh diệt
Tặng nhân gian hiểu chân lý cuộc đời
Ðã đắm chìm trong ba cõi nổi trôi
Ði đi mãi trên sáu đường hư huyễn
Hoa Vô Thường nở trên bờ vĩ tuyến
Tặng nhân sinh qua khúc rẽ đò ngang
Bên này bờ là dòng sống mênh mang
Bên kia bờ là phương trời ly khách
Hoa Vô Thường luôn luôn chuyển mạch
Tỏa đổi thay từng một sát na
Tỏa mất còn từng một âm ba
Kết hòa hóa trước muôn ngàn hiện hữu
Xin tặng cho anh đóa Vô Thường tuyệt mỹ
Xin tặng cho em đóa Vô Thường tinh anh
Xin tặng cho người đóa Vô Thường thiên thanh
Ði, đi khắp trên ba đường sáu nẻo.
Hoa Tạng trổ bông
Tháng 9 – 2007
Ði đâu, không bằng quê nhà
Với cơm dưa muối, với cà dầm tương
Ði đâu, không bằng quê hương
Có người thân, với tình thương quê mùa
Không cần ai bán ai mua
Không xua Nắng Hạ, không lùa Gió Ðông
Không Xuân cầu sắc cạnh hồng
Không Thu tím ngắt theo dòng buông trôi
Không treo nhân ảnh đãi bôi
Không tô nhân ngã lở bồi trần gian
Ði đâu, dù có trăng vàng
Nhưng trăng không bước trên ngàn rong chơi
Ði đâu, dù có mưa rơi
Nhưng không tí tách ngỏ lời thùy dương
Ði đâu, dù rộng muôn đường
Nhưng không rung nhịp vấn vương dặm dài
Nhìn góc biển, có thiên nhai
Nhìn hải giác, có phương đài riêng ta
Chẳng hôm nay
Chẳng hôm qua
Chẳng ngay mai
Vắt vảnh thiên thư
Vũ trụ không chỗ dư
Hư vô không chỗ trống
Búng ngón tay, cuối đỉnh đồi đồng vọng
Bặt âm vang, tịch lắng chốn vĩnh băng
Ta nghe tiếng diễm hằng
Ngân pháp âm bất tuyệt
Ta nghe vô sinh vô diệt
Reo tiếng hát núi Tỳ Lô
Thấy âm linh ngủ kín đáy mồ
Chợt tỉnh hồn mừng vui thức dậy
Những bậc Thánh Ðức an nhiên đại định
Xuất thần trổi khúc hoan ca
Ðâu không là của ta
Căn nhà nguyên trinh nhiệm thể
Ðâu, không là chỗ đến
Ðâu, chẳng phải đường về
Nụ cười hàm tiếu nguyên sơ
Vũ trụ ngàn sao lấp lánh
Riêng ta, tự thể, bao giờ
Trùng trùng Hoa Tạng trổ bông.
Hoa Diễm Hằng mỉm nụ !
Tháng 9 – 2007
Những bông hoa trên dọc đường sỏi đá
Mỉm nụ hồng giữa cát bụi sương sa
Trải nắng mưa đong giọt đọng cánh hoa
Trĩu xuống thấp la đà phô nhụy trắng
Mưa tạnh hột, mây tan dần, hé nắng
Giọt mưa rơi, giọt nhiểu, giọt vương cành
Nắng lên rồi làm giọt nhỏ tan nhanh
Cánh hoa khép vương vương hơi ươn ướt
Gió lay động, hoa đong đưa tha thướt
Nhoẻn cánh cười khoe sắc lộng phù vân
Hương bay bay nhòe cát bụi phong trần
Nổi hương sắc giữa hoa đồng cỏ nội
Có bông hoa mỉm cười bên bờ suối
Có bông hoa đeo vách núi cheo leo
Có bông hoa reo gió nắng lưng đèo
Và bông hoa rực thành đô phố thị
Khi sinh thái hiện hình từ vô thỉ
Khi phù sinh khởi động thuở hồng hoang
Tiếng BIG BANG lồng theo tiếng Ửng Hồng
Ðã báo hiệu hoa cười reo vạn thể
Cho dù di hành không nhiễm thể
Cho dù độc mộc giữa muôn phương
Xuyên trục Hoành, xoáy trục Tung
Hoa Diễm Hằng vẫn mỉm cười chuyển hóa.
Hoa Chơn Thường
Tháng 9 – 2007
Hoa Chơn Thường nở trên dòng huyễn hóa
Tỏa đạo vàng trang trải khắp mười phương
Ðưa chúng sanh về bờ bến thanh lương
Rửa tam nghiệp bằng cành dương cam lộ
Hoa Chơn Thường hiện hữu từ vô thỉ
Ngát hương lành vi diệu đến vô chung
Vượt hằng sa thế giới đến vô cùng
Ðể chúng sanh hưởng mùi hương diệu tánh
Hoa Chơn Thường nở trên đường Bát Chánh
Khắp muôn loài thấm nhuận đức từ bi
Sông vô thường vỗ sóng chuyển huyền vi
Chứng đạo ca du thuyền reo bát nhã
Ngã nhơn, ngã tướng, sinh vô ngã
Vô nhơn, vô tướng, diệt vô sinh
Hữu – vô, tuyệt lộ, duy huệ minh
Chư Phật bản hoài, vi sự nghiệp
Hoa Chơn Thường chuyển qua tay Ca Diếp
Kế thế, trao hăm tám Tổ – Tây Thiên
Một cây năm nhánh, Ðông Ðộ hoằng truyền
Tâm ứng tâm, không cần y bát nữa
Hoa Chơn Thường, hằng hiển sinh muôn thuở
Bừng vô ưu, qua thành trụ hoại không
Kìa xem, núi là núi, sông là sông
Nếu luận bàn, nện ba hèo vụn vỡ
Hoa Chơn Thường, chúng sanh luôn ghi nhớ
Nâng hai tay, ngào ngạt đóa vô tâm
Như thanh thiên bát ngát tựa trăng rằm
Bồ Tát đạo, hành trình, luôn tự chiếu
Hoa Chơn Thường, ôi nụ hoa hàm tiếu
Nở trong vườn giác ngộ, ngát tâm hương
Từ Hành tinh này cho đến khắp mười phương
Chơn chơn tánh, thường chơn, chơn bất thối.
Hoa Từ Bi Hỷ Xả
Tháng 9 – 2007
Hoa Từ nở cho chúng sanh an lạc
Hoa Bi nở cho chúng sanh hết đau
Hoa Hỷ ban, vượt thoát mọi tinh cầu
Hoa Xả tận, diệt tam đồ bát nạn
Chúng sanh khổ, như con tàu mắc cạn
Chúng sanh đau, như cầu váng long đinh
Bởi si mê nên trầm thống quên mình
Ðường sinh tử, nghiệp mang, lao vút mãi
Khi cô độc giữa rừng thiêng quan ải
Khi bôn ba giữa hỗn tạp quần sanh
Thiệt hơn, cao thấp, danh lợi, đua tranh
Ðầu xơ xác mấy lần thay tóc trắng
Hoa Từ nở, đêm đông rơi giọt nắng
Hoa Bi bừng, hạ trắng đón giọt mưa
Hoa Hỷ thơm, xuân đến khắp bốn mùa
Hoa Xả hết, cho đời không thu tím
Em hãy nâng Ðóa Từ Bi tâm nguyện
Em hãy trao Ðóa Hỷ Xả thanh lương
Ðưa chúng sanh về bờ bến yêu thương
Không đau khổ trên dọc đường tam thế
Từ nay, cuộc đời không còn đau khổ
Từ nay, cuộc đời không còn kêu thương
Tay trao tay, gieo cam lộ cành dương
Ðời hạnh phúc, không còn ai khóc nữa
Hoa Từ Bi là thế
Hoa Hỷ Xả là đây
Báo Phật ân, vô thượng, đức cao dày
Cứu chúng sanh, vô biên, thề nguyện độ
Hoa Từ Bi, đức từ bi, rạng rỡ
Hoa Hỷ Xả, đức hỷ xả, không lường
Kết từng vòng dâng lên Ðấng Pháp Vương
Khắp chúng sanh đồng chắp tay đảnh lễ.
Mặc Giang

Thảo luận cho bài thơ: 10 bài – Hoa Đạo Pháp 06 - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *