7 LÊ CHÂN TÔNG (1643-1649)

(Sĩ Đoan)

7 LÊ CHÂN TÔNG (1643-1649) là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Niên hiệu: Phúc Thái
Đánh nhau lần 4:


Năm mậu tí, Trịnh sai Văn Hiển (15)
Mang thủy bộ thẳng lộ vào Nam
Đánh Nhật lệ- chẳng kham nổi Nguyễn
Lũy Trường Dực ví bục thành đồng
Thêm tấc lòng trung kiên Phúc Phấn
Hất kẻ thù từng đợt tấn công.
Mong chóng thắng, Chúa sai Phúc Tần
Đưa tinh binh quyết quầng với Trịnh
Đến Quảng Bình hội bàn chư tướng:
Giặc tuy nhiều, thiếu người đánh giỏi
Đợi đêm khuya mòn mỏi thiếp đi
Ta xua voi tung vòi xông trận
Dùng đại binh khóa chận đuôi đầu
Ắt giặc tan bởi đâu ngờ đến…!

Rồi cấp tốc ban lệnh thi hành:
Dành quân thủy phục sông Cẩm La
( Trịnh chạy về đổ ra hạ thủ)
Nguyễn Hữu Tiến làm chủ Trăm voi
Đợi canh năm xả vòi húc giặc
Còn bộ binh xếp đặt theo sau
Phản công nhanh cùng nhau đoạt giáo…!

Quân tướng Trịnh xương máu chất chồng
Lồng lên nhau tìm đường thoát thân
Gặp phục binh bồi trận kinh hoàng
Về Lam Giang hoang mang cực độ.

Rộ tù binh thiếu đủ ba ngàn
Cùng chư tướng thuộc hàng bại trận.
Trịnh Tráng thua ôm hận khôn nguôi
Sai quan tướng lùi trấn Hoành Sơn (16).
Bắc Bố Chính chẳng hơn gì mấy
Phòng quân Nguyễn chộp lấy cơ may.

Nay trong Nam Chúa Thượng mất đi
Truyền bá nghiệp cho con Phúc Tần (17).
Lần về Bắc Chân Tông băng hà (18)
Không có con để mà nối dõi.

Cõi giang san ai mang trọng trách?
Hay bù nhìn- anh ách trong tâm?
Quyền lực kém tài năng chẳng có
Lên ngai vua nhòm ngó được gì???

Chẳng so bì Tráng rước Thần Tông (19)-
Thái Thượng Hòang ngồi không chiếc ghế.

Thảo luận cho bài thơ: 7 LÊ CHÂN TÔNG (1643-1649) - Sĩ Đoan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *