7.LÊ TƯƠNG DỰC ( 1510-1516)

(Sĩ Đoan)

7.LÊ TƯƠNG DỰC ( 1510-1516) là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Niên hiệu: Hồng Thuận

Giản Công Tu thay thế ngôi trời
Tiêu xa sỉ để đời óan hận
Cửu Trùng Đài ví trận bão giông
Cuốn của tiền rơi trong bể cả
hại sức dân cho hả cuồng si
Đóng chiến thuyền bắt đi nữ giới
Chèo rong chơi thỏa chí đam mê(!)
Chẳng khen chê cung nữ tiền triều
Hay thông dâm thỏa điều yêu thích
Xây cung điện tận tít mây xanh
Đủ trăm nóc loang quang tiêu khiển…
Sành ăn chơi chẳng tuyển hiền tài.
Sứ nhà Minh cho hay sắp loạn
Bảo rằng Ngài tướng lợn không sai.

Khắp nhân gian ai ai cũng chán
Tự đứng lên mẫm cán nước nhà (1)
Nơi Hải Dương quả là đáng nói
Bọn Trần Cao xưng vua Đế Thích (2)
Đóng Bồ Đề công kích Kinh Đô (3).

Sau quân triều mới vô hiệu hóa
Nhưng Trần Cao nào há buông xuôi
Lui châu Sơn vùng vẫy phương trời (4)
Tình thế ấy chẳng dời tư tưởng
Say tửu sắc tận hưởng đêm ngày…
Trịnh Duy sản nghĩ ngay phục hận (5)
Mưu hai tướng trút trận lôi đình (6)
Đêm tập kích dứt tình Tương Dực.
——————————–
LỜI BÌNH

Bài học trước Ngài chưa sáng tỏ?
Lên ngai vua vạch ngõ nào đi?
Bởi Uy Mục bất nghĩa vô nghì
Tội lỗi ấy lấy gì gội rửa?
Vết còn đó sao Ngài chẳng chữa?
Giẫm lên nữa thử hỏi tồn chăng?
dẫu hối tiếc ăn năn đã trễ
Mãi thiên thu ai dễ nào nguôi!!!


Sĩ Đoan

Thảo luận cho bài thơ: 7.LÊ TƯƠNG DỰC ( 1510-1516) - Sĩ Đoan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *