97. em

(Luân Tâm)

97. em là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Nuôi bướm trồng hoa giữ hương lành
Ngày đêm thơ thẩn mộng trời xanh
Áo em còn nhuộm vàng hương lúa
Còn nụ hôn ngoan nhớ để dành…
Theo em đến cuối đất cùng trời
Vẫn còn xa cách còn lẻ lỏi
Muốn khóc mà sao không khóc được
Sợ em bắt gặp thực khó coi!
Có lẽ em đùa giỡn cho vui
Cho anh được gần mắt gần môi
Rồi lại lạnh lùng như tượng đá
Làm anh chết đuối… tưởng hết rồi!
Em lại cứu anh lại hẹn hò
Áo màu anh thích em mặc cho
Chiều vui mi chớp dài âu yếm
Hơi thở liêu trai… hay giả đò?
Rồi bỗng tan nhanh giọt xuân hồng
Con đường hò hẹn cũng hư không
Nụ hoa mắc cỡ còn ngơ ngác
Biển đã mịt mù bỏ mặc sông!
Màu núi màu mây thật gần xa
Như màu kỷ niệm, màu chăn hoa
Một đêm tình tứ long trời đất
Gối bướm ngọt ngào dệt tình ca
Để lạnh chân tay lạnh mắt môi
Lạnh đau nát ngực lạnh thấu trời
Lạnh đường hoa héo nghìn năm trước
Lạnh bóng tương lai bước rã rời!
Bỗng lại nói cười lại thân quen
Lững lờ, nũng nịu tên gọi tên
Mười năm gối mộng tay trốn kiếm
Chết khát mấy đời được xưng… “em”!
Thương núi yêu rừng thích nai tơ
Còn trời còn đất còn mộng mơ
Còn mê… còn giận… còn thèm được…
Thôi! Chớ giả vờ… tội tình thơ!
Luân Tâm

MD 11/18/05

Thảo luận cho bài thơ: 97. em - Luân Tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *