Author: admin

Sau Cơn Bão – Thơ tình Huỳnh Minh Nhật

Chiều hôm ấy một buổi chiều cuối hạ Lá rơi dần nhè nhẹ bước qua thu Nắng tắt lần trời đổ bóng âm u Mây kéo đến mịt mù trời giông bão Rồi mưa như trút… Hàng yêu thương ngả nghiêng lảo đảo Luống nhớ nhung ướt át xanh xao Gốc giận hờn gió cuốn trời cao Đám kỷ niệm chỉ còn là chiêm bao – mờ ảo Đâu còn nguyên vẹn – sau cơn bão […]

Tình Anh – Thơ tình Huỳnh Minh Nhật

Tình anh như con sóng xô bờ Có khi nào nhẹ nhàng bên giọt nắng Biển có bao giờ bình yên phẳng lặng Cho tình em yên ắng nỗi yêu anh Chiều nay buồn bờ cát trắng trời xanh Ánh trăng lên ngọn hải đăng quên sáng Lật từng trang kỷ niệm buồn lai láng Đã một thời ngày tháng nhớ mong em Vẫn còn đây những ký ức êm đềm Vẫn còn đây một trời […]

Cơn Mưa Đông – Thơ tình Huỳnh Minh Nhật

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa ? Sao gió ấy không đi về phương ấy Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây? Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm Dẫu mưa […]

Đêm Mưa – Thơ tình Huỳnh Minh Nhật

Mưa – Giọt nước – Thấu vào tim Gió – Tóc Bay – Lạnh Vai Gầy Hiên – Che Chắn – Hoa quỳnh nở Đẹp lạ lùng – Sắc trắng tinh khôi Đêm – Lạnh ngắt – Có ai không? Khuya – Vắng vẻ – Một ánh đèn Khói – Nặng nề – Rơi nhè nhẹ Cười một mình – Đôi mắt cay cay Mưa một mình đêm thâu rơi lã chã Gió điên cuồng […]

Ai Cho Tôi – Thơ tình Huỳnh Minh Nhật

Ai cho tôi chút gió trời xuân Để cuốn đi nỗi nhớ mong người lạ Ai cho tôi chút nắng vàng trời hạ Để ấm lòng băng giá kẻ đơn côi Ai cho tôi chút mơ ước xa xôi Để trong tôi còn chút gì hi vọng Ai cho tôi theo muôn ngàn con sóng Để dập dìu trôi lãng phận phiêu du Ai cho tôi kỷ niệm ngày xưa cũ Để đêm về không phải lật […]

Để Mưa Trên Lối Em – Thơ tình Huỳnh Minh Nhật

Trời cứ nắng đi – Tôi chẳng phiền gì Chỉ thương em tôi còn đi học Đời sinh viên biết muôn vàn khó nhọc Lại thêm trời hằn học trút nắng trưa Mưa ơi mưa ghé ngang đây chốc lát Sao vô tình trôi lãng chốn xa xôi Ở nơi tôi đã có mưa rồi Mưa chi nữa cho buồn dâng mi mắt Thắt từng cơn trong tim léo lắt Mưa chẳng hề thấy tội […]

Hoang vắng

Hoàng hôn sóng vỗ hát cùng ta Tiếu ngạo giang hồ khúc tuyệt ca Vàng vọt tơ trời mơ mộng xứ Xanh xao sợi nước nhớ thương nhà Mái nghiêng hoang vắng làn hơi xám Thềm mỏng cô liêu vạt nắng tà Chênh chếch tia chiều xòa mặt đất Không gian thở nhẹ thả hồn qua Giao Hồng

Đêm Thu

Mưa rớt rơi hoài trước ngõ ai Đêm thu nghe tiếng nước lăn dài Hắt hiu đèn nhạt soi tình muộn Vàng vọt trăng tàn chiếu sắc phai Ray rức nhớ ai buồn tất dạ Mơ màng tưởng bóng ấm đôi vai Chắt chiu kỷ niệm trong tâm khảm Nung nấu tấm lòng vọng ước lai Nguyệt Hạ

Tình thu

Mưa rớt tiếng buồn như gọi ai Gió thu lạnh thổi những đêm dài Chong đèn nhớ bóng thương đời mỏi Thức giấc hong tình tiếc mộng phai Trăng lạc nửa vành xa dấu ái Đời chia hai ngã thiếu bờ vai Anh ơi đi biệt sao không nói Lối cũ em chờ bước vãng lai Thanh Huy

Phách lạc cung sầu

Phách lạc đàn gieo thánh thót mưa Tình xa ngàn dặm nói sao vừa Thuyền ôm luyến nhớ con sông cũ Quấn quyện trùng dương mái tóc xưa Xứ lạ hồn hoang Thơ trống vắng Phồn hoa chát đắng chất dư thừa Xuân phong tuyết lạnh buông mờ tối Gối chiếc bao giờ ngấn lệ thưa Vũ kim Thanh