BÀI THƠ TUYẾT TRẮNG

(Thi Giang Võ Hữu Quyền)

BÀI THƠ TUYẾT TRẮNG là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Ngàn dặm tôi đi – lìa đất Mẹ
Thiên Đường đã mất – một quê hương !
Bao năm luân trải đời lưu lạc…
Nhìn Xuân tuyết phủ – nỗi đoạn trường !

Quê người ấm lạnh niềm trăn trở
Biết ngỏ cùng ai trải tấm lòng ?
Cố hương xa lắc – mười phương nhớ…
Ẩn hiện đồi thông dưới tuyết trong.

Tuyết rơi… rơi tiếp chừng không dứt ?
Toả khắp không gian trắng một màu…
Nhà ai bếp lửa còn thao thức
Có chạnh niềm riêng… tóc bạc phau !?

Tôi lòng vẫn nén cơn sầu hận
Gượng nói cười vui với thế nhân !
Cuộc sống dư thừa – dù đã sẵn ;
Nhưng không bù đắp một đôi phần !..

Tuyết trắng – đêm Xuân vừa trở giấc
Nghe buồn dào dạt nhớ Quê Hương :
Cố quốc xa rồi ! – Đời lữ thứ…
Tôi đi tìm mãi một… Thiên Đường !..

Thi Giang Võ Hữu Quyền
Xuân Miền Tây Bắc Hoa Kỳ

Thảo luận cho bài thơ: BÀI THƠ TUYẾT TRẮNG - Thi Giang Võ Hữu Quyền

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *