Bố

(Vi Thùy Linh)

Bố là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Bố
Mặt trời nóng rực và ồn ã
Con muốn gần … lại sợ …
tan ra…
Mẹ
Mặt trăng xa
Con ngần ngại cận kề
Con
Vì sao lạc giữa
Lớn lên và sáng bằng nước
mắt
Bầu trời không ngừng bão tố
Sấm, sét chớp rạch đấy
những cánh sao mảnh dẻ của con
Con cố vươn cánh sáng hơn
những ngôi sao chi chít kia, để
nối gần bố mẹ
Con muốn mình lớn thật nhanh
để đối mặt với
mọi cuộc đời nhưng không
là mặt trời – mặt trăng
như bố mẹ
Con yêu một người lau khô mắt
cho con, bằng đôi cánh cứng
nước mắt của anh
Anh ấy yêu con, nhưng buộc phải
tìm ngôi sao khác !(?)
Không biết lạc vào đâu
Con
Rơi
Xuống
Dòng sông đỏ đang chuyển
dịch vào bóng những vì sao
Đêm, sông cũng không ngớt sóng
Từng cánh sao ướt sáng dần
chìm, con chỉ ước mình bé thơ,
khi hiểu những điều lớn
lao chẳng làm vơi đi bất
hạnh mỗi đời người
Nước sông mặn xót, đầy
sinh vật muốn tấn công
Những cánh sao lại rướn lên
mặt nước
Hỡi những dòng sông!
Tại sao nước mặn chiếm ba
phần tư trái đất?
Tại sao con người lại ít
cười hơn khóc.

Thảo luận cho bài thơ: Bố - Vi Thùy Linh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *