Chuyên mục: Thơ ca TK XV

Giang thôn xuân cảnh

江 村 春 景 繞 村 春 柳 綠 成 堆 一 帶 溪 流 抱 逕 迴 岸 麗 雨 晴 煙 色 薄 杜 鵑 聲 急 楝 花 開 Nhiễu thôn xuân liễu lục thành đôi Nhất đái khê lưu bão kính hồi Ngạn lệ vũ tình yên sắc bạc Đỗ quyên thanh cấp luyện hoa khai Dịch thơ: Cảnh mùa xuân ở xóm bên sông Khắp thôn rừng liễu lợp xanh […]

Mùa thu đi chơi thuyền

Nước xuôi nước ngược, sóng dâng triều Thuyền khách chơi thu, nọ phải dìu Chèo vượt bóng trăng, nhân lúc hứng Buồm giong ngọn gió mặc cơn siêu Phơ phơ đầu bạc ông câu cá Leo lẻo dòng xanh con mắt mèo Le vịt cùng ta như có ý Ðến đâu thời cũng thấy đi theo.

Lòng vô sự

Trải nguy nan đã mấy phen Thân nhàn phúc lại được về nhàn Niềm xưa trung ái thề chẳng phụ Cảnh cũ điền viên thú đã quen Ba quyển đồ thư, thu nặng túi Một thuyền phong nguyệt, chở đầy then Trời cũng biết nơi lành dữ Họa phúc chẳng dùng cái tóc chen.

Khuyên nhủ người đời

Chớ chê người ngắn cậy ta dài Hơn kém dù ai cũng mặc ai Vị nọ có bùi, không có ngọt Mùi kia chầy thắm, lại chầy phai Ðã hay phận định, đành yên phận Dẫu có tài hay, chớ cậy tài Quân tử ngẫm xem nơi xuất xử Ắt là khôn hết cả hòa hai.

Dĩ hòa vi quý

Ở thế đừng tranh tiếng trượng phu Làm chi cho có sự đôi co Ðấy cậy đấy khôn, đây chẳng nhịn Ðây rằng đây phải, đấy không thua Duật nọ hãy còn đua với bạng Lươn kia hầu dễ kém chi cò Chữ rằng: Nhân dĩ hòa vi quý Vô sự thì hơn, kẻo phải lo.

Của nặng hơn người

Ðời nay nhân nghĩa tựa vàng mười Có của thì hơn hết mọi lời Trước đến tay không, nào thiết hỏi Sau vào gánh nặng, lại vui cười Anh anh, chú chú, mừng hơn hớn Rượu rượu, chè chè, thế tả tơi Người của, lấy cân ta thử nhắc Mới hay rằng của nặng hơn người.

Cảnh nhàn…

Một mai, một cuốc, một cần câu Thơ thẩn dầu ai vui thú nào Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ Người khôn, người đến chỗ lao xao Thu ăn măng trúc, đông ăn giá Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao.

Có phúc có phần

Trời sinh, trời ắt đã dành phần Tu hãy cho hiền, dạ có nhân Khó chớ oán thân, thân mới nhẹ Giàu mà yêu chúng, chúng càng gần Bạo hung chỉn đã gươm mài đá Phúc đức rành hay cỏ đượm xuân Chớ có hại nhân mà ích kỷ Giấu người, khôn giấu được linh thần.

Chớ cậy rằng hơn

Làm người hay một, hóa hay hai Chớ cậy rằng khôn, chớ cậy tài Trực tiết cho bền bằng sắt đá Ði đường ngẫm hết chốn chông gai Ở thế khá yêu là của khá Ra đường ai dễ kém gì ai Miệng đời tựa mật mùi càng ngọt Ðạo thánh bằng tơ mối hãy dài.

Chu trung ngẫu thành

舟 中 偶 成 蕭 蕭 旅 鬢 傷 春 暮 耿 耿 孤 懷 怯 瘴 氛 俗 累 不 關 清 興 足 看 山 看 水 又 看 雲 Tiêu tiêu lữ mấn thương xuân mộ Cảnh cảnh cô hoài khiếp chướng phần Tục luỵ bất quan thanh hứng túc Khan sơn khan thuỷ hựu khan vân Dịch thơ: Trong thuyền Nhà xa xuân cuối người thơ thẩn, Đất khách tâm sầu […]