CHỈ CÒN NHỮNG UẤT NGHẸN !

(Tô Chí Tự)

CHỈ CÒN NHỮNG UẤT NGHẸN ! là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.




(từ bão lũ số 11/2009)










Chẳng còn lời để nói !
Chỉ biết cắn môi …
Nghe mắt , mũi rưng rưng …
Ôi ! người dân quê tôi !



Hằng bao trăm năm bão lụt đã từng .
Mái lá vách phên …
Vẫn vượt qua _ chịu đựng !
Nay …
Nhà xây , gác lửng …
đành phải trắng tay !
Lũ …!
Nước từ đâu bỗng ập vào đây ?!
Chôn vùi bao sự sống !
Đẩy cuốn đi công lao hàng chục năm xây dựng …
Anh _đào bới ngay nhà mình _tìm xác vợ !
Con lấy chồng xa ,
Cha mẹ già không đủ sức leo lên mái
Ôm nhau chết ngộp trong nhà !
Chị _ từ trường đại hoc , vội quay về ,
Chỉ kịp ôm đứa em duy nhất
đầu đội cả bầu trời
Chân đạp lên đổ nát …
Chết lặng trong uất nghẹn
Vì mẹ cha lũ đã cuốn đi rồi !!!



Cả một góc trời tang tóc …
Lũ mang đi những dự kiến tương lai ,
Trắng tay bây giờ làm sao còn có ngày mai ?!
Khi mọi thứ còn đang lở dở !!!



Rồi năm tới , rồi những năm sắp tới …
Lũ cũng sẽ đổ về …
Cả cuộc đời…không một chút chở che !
Ngẩng mặt lên trời
Trời lắc đầu quầy quậy !
Biết hỏi cùng ai ?!
Ai biết trả lời ?!
Ôi ! Những cảnh đời thấp bé !_Quê tôi ơi !!!



Thảo luận cho bài thơ: CHỈ CÒN NHỮNG UẤT NGHẸN ! - Tô Chí Tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *