CHƯƠNG XV : NHÀ NGUYỄN TÂY SƠN (tt)

(Sĩ Đoan)

CHƯƠNG XV : NHÀ NGUYỄN TÂY SƠN (tt) là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


2- Tôn Sĩ Nghị đem quân sang An Nam

Vua Chiêu Thống nương náu Lạng Giang
Hoàng Thái Hậu chạy sang Long Châu
Cùng hoàng tử vào tâu quan Tàu
Xin cứu viện- lật nhào Tây Sơn.

Tôn Sĩ Nghị dâng biểu thiệt- hơn:
Ta gia ơn trước giúp sau dùng(!)
Vua Càn Long toại cùng ý nghĩ
Sàng lọc kỉ tuyển quân bốn tỉnh.

Tôn Sĩ Nghị chia làm ba đạo:
Sai Quí Châu qua mạn Tuyên Quang,
Sầm Nghi Đống chốt ngang Cao Bằng,
Hanh cùng Nghị vượt đàng- Lạng Sơn.

Được hay tin quân Tàu sang đánh
Ngô Văn Sở vội lánh Tam Điệp
Giữ yếu hiểm chờ dịp tranh hùng
Sai phi báo việc cùng khẩn cấp.

Nơi Kinh Bắc- Nghị vừa mới đến
Chiêu Thống mừng tựa mến từ lâu
Núp bóng Tàu vào sâu Thăng Long
Hầu hạ giặc ước mong phục hận.
Trông chướng mắt hổ danh dòng dõi…

Bọn giặc kia sành sỏi chiến trường
Đồn trú trại tại nam Nhị Hà
Bắt cầu phao thuận đà qua lại
Phòng các mặt đặt binh nghiêm giữ.

Sang hôm sau cử lễ tuyên phong
Lê Duy Kỳ- An Nam quốc Vương.
Mọi văn thư- niên hiệu Càn Long.
Xong buổi chầu sang chực Sĩ Nghị
Chúng khinh khi miệt thị vua Lê
Khiến nhân dân trách chê tức giận
Còn quan lại báo ân, báo oán
Luôn ám toán người theo Tây Sơn…
Tôn Sĩ Nghị độc hơn ác thú:
Thả quan binh gầm rú xóm làng
Gây bạo tàn ngàn năm khó nhạt!
Bắc Bình Vương thương dân vô tội
Hội chư tướng gấp rút lên đường
Đánh giặc Thanh tỏ tường thế sự
Đất phương Nam dám tự bước vào!!!
Rồi ba quân ào ào sóng vỗ
Thúc lên ngôi- đánh đổ giặc thù.

Bắc Bình Vương lập đàn – Bàn Sơn.
Năm mậu thân lên ngôi hoàng đế
Kế tiền nhân nổi sóng ba đào
Thống thủy, bộ ào ào xúc tiến.
Đến Nghệ An kén thêm binh mã
Mười vạn quân hối hả lên đường
Cùng trăm voi vươn vòi sải bước.
Núi Tam Điệp phía trước đây rồi
Dạ bồi hồi quê hương giặc đóng.
Bọn Nhiệm Sở nhanh chóng dập đầu
Kể sự tình cúi xin tạ tội.
Vua Quang Trung ung dung cười nói:
“ Chúng nó sang phen này thảm bại
Chỉ mười ngày- mang lại thái bình
Nhưng nước lớn còn mình nhỏ bé
E hổ danh cấu xé triền miên
Lụy dân tình đảo điên hổn loạn…!
Nhờ Thì Nhậm chọn lời khéo léo
Ngăn chiến tranh chớ kéo lê thê
Mười niên sau ta thề sống mái~”

Vua Quang Trung hăng hái lệnh truyền
Cho tướng sĩ được quyền ăn tết
Hết trừ tịch xuất binh phá địch
Hẹn tuần sau khao tiệc chúc mừng
Tại Thăng Long tưng bừng đại thắng.

Truyền chư tướng dưới trướng nghe lệnh:
“ Đại tư mã Sở, Nội hầu Lân
Đem tiền quân tiên phong phá giặc;
Hô Hổ Hầu- hậu quân đốc chiến;
Đại đô đốc Lộc, đô đốc Tuyết
Lĩnh thủy, bộ vào sông Lục Đầu-
Lộc kéo sâu về vùng Lạng Giang,
Phượng Nhỡn, Thế Yên chặn Tàu về.
Tuyết- kinh lược toàn mặt Hải Dương
Đường phía đông sẳn sàng tiếp ứng;
Đại đô đốc Bảo, đô đốc Mưu
Mang tả quân, tượng mã về tây
Theo Sơn Lãng ra làng Đại Áng
Tiếp mặt tả cho đáng anh hùng!”

Hôm ba mươi tùng tùng trống dội
Quan quân Nam khí dậy ngút trời
Kéo ra Bắc đổi dời thế sự…!
Sông Giản Thủy tỉ thí quân Lê
Chúng bỏ chạy tứ bề nhốn nháo.
Đến Phú Xuân bắt ráo quân Tàu
Cho chúng biết thế nào lễ độ
Cắt đường về khỏi lộ binh cơ!
Ba ngày sau bất ngờ xung kích
Đồn Hà Hồi đặc khích Tây Sơn
Bắc loa lên…bọn giặc qui hàng.
Sáng mờ mờ mùng năm tháng giêng
Quân Tây Sơn đến triền Ngọc Hồi
Bị súng Tàu dồi dào nhả đạn…
Vua Quang Trung mạnh dạn công đồn:
Sai quân sĩ dồn ván ghép ba
Rơm giấm nước bện ra phía ngoài
Hai mươi người dựng khiên một mảnh
Hai mươi người dàn cảnh phía sau!
Vua Quang Trung thúc mau giáp trận
Đến gần đồn bỏ ván xông vô
Binh theo sau hô hào trợ chiến
Chém quân thù hồn biến âm ty
Chúng xéo đi thây phơi máu đổ
Khắp mọi chỗ đồn trại tiêu tan.
Quan tướng Tàu như Hứa Thế Thanh,
Trương Sĩ Long và Thượng Duy Thăng
Dẫu hung hăng cũng đều tử trận;
Sầm Nghi Đống nuốt hận ra đi
Tự thắc cổ tại đồn Đống Đa…

Giữa đêm khuya nghe ra giật thót
Tôn Sĩ Nghi nhảt tót lên ngựa
Không yên giáp chọn lựa mấy tên
Băng sang sông chạy lên hướng bắc.
Quân các trại chưa bại cũng tan
Vượt cầu phao đổ nhào chết đuối
Sông Nhị Hà thui thúi xông hơi.

Vua Chiêu Thống buông lơi chẳng đặng
Theo Sĩ Nghị bởi nặng sơn hà
Chạy sang Tàu van cầu phục quốc.

Hai đạo quân Vân Nam, Quí Châu
Đóng Sơn Tây vừa hay Nghị trốn
Cũng rút về khỏi chốn hùm thiêng.
Những dân Tàu gần miền Lạng Sơn
Cũng khiếp đảm chẳng hơn gì mấy
Dắt díu nhau ai nấy trốn chui.

Vua sai tướng đuổi hướng Nam Quan
Chúng băng ngàn hoang mang về nước…
Vua vào thành từng bước chiêu an
Những người Tàu ra chào tự thú
Được chu cấp mọi thứ đủ đầy…
Bắt ấn tín bỏ ngay tư dinh
Thêm mật vụ ban lệnh thi hành
Của Càn Long sẳn dành Sĩ Nghị
Đại lược như: “ Chủ trị từ từ
Đưa hịch truyền tự Lê khởi xướng
Để chủ tướng đối đầu Nguyễn Huệ
Xem quan binh tinh nhuệ ra sao.
Nếu lòng người thương tưởng triều Lê
Có quân ta hả hê chiến đấu
Huệ tất lui- Lê vui rượt đuổi
Ta theo sau nhặt chuỗi công to.
Ví dân tình âu lo quá đổi
Theo đôi bên nên nỗi cân bằng
Huệ không lui nhùng nhằng chiến sự
Ta đưa thư tỏ đường họa phúc.
Chúng liệu sao- đợi lúc Mân, Quảng (3)
Đưa thủy binh đánh mảng Thuận Hóa
Cùng Quảng Nam chúng há thua sao!
Thúc bộ binh mau mau kềm kẹp
Nghĩa cử đẹp giảng hòa đôi bên.
Chia Thuận Hóa trở vào Huệ giữ
Châu Hoan, Ái trở ra Lê trấn
Ngăn gây hấn về sau sẽ liệu.”

Thảo luận cho bài thơ: CHƯƠNG XV : NHÀ NGUYỄN TÂY SƠN (tt) - Sĩ Đoan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *