Con đường mang tên ký ức

(Nghinh Nguyên)

Con đường mang tên ký ức là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Có những người chẳng hò hẹn trăm năm
Mà suốt đời cứ thương cùng với nhớ
Có những cuộc tình sinh ra thành dang dở
Mà nhói đau pha chút vị ngọt ngào

Có những ánh nhìn chỉ để lướt qua nhau
Mà vẫn thấy trái tim mình xao xác
Cuộc đời vẫn có bao điều đổi khác
Chỉ nhớ thương nơi thăm thẳm tận cùng

Có những con đường nằm trong nỗi nhớ nhung
Xa thăm thẳm mà gần ngay trong ngực
Để vô tình khi lòng ta thao thức
Ta trở về bước lại một mình ta.

Con đường nào ta đã đi qua
Vẫn phảng phất những bóng hình ngày cũ
Một người thương ta… bao đêm rồi không ngủ
Dẫu suốt đời ta gọi họ “người dưng”

Có một con đường ta vẫn nhớ nhung
Ta gọi con đường mang tên kí ức
Chẳng đẹp lung linh mà làm ta thao thức
Nhớ một khoảng trời khờ dại yêu thương.

Nghinh Nguyễn

Thảo luận cho bài thơ: Con đường mang tên ký ức - Nghinh Nguyên

1 bình luận trong “Con đường mang tên ký ức

  1. Con đường nào ta đã đi qua
    Vẫn phảng phất bóng hình ngày cũ
    Một người thương ta… bao đêm rồi không ngủ
    Dẫu suốt đời ta gọi họ… ” người dưng”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *