CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

(Sương Sương)

CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Có con đường mùa thu
Nắng trải vàng xôn xao trên phố nhỏ
Từng chiếc lá khô khẽ khàng bay theo gió
Chạm gót hài mong manh.


Có con đường ngày xưa nắng rất xanh
Có đôi chim câu kề vai ríu rít
Mặt trời trên cao kết vần mây khéo dệt
Những vần thơ mang nốt nhạc trữ tình


Có con đường…xưa ấy…
Em và Anh…
Tay nắm bàn tay, đan yêu thương dệt đường hoa gấm
Bàn tay anh ngày xưa thật ấm
Đến bây giờ vẫn xiết chặt đời em.


Có con đường mưa lạnh mướt đêm
Tà áo ai…
Chạm khẽ vào nhau
Bật cười khúc khích
Vạt gió đêm vờ như tinh nghịch
Nói khẽ bên tai “Yêu em nhất trên đời”…


Có con đường mộng ước thành đôi
Hương lửa bao năm vẫn ngọt ngào hạnh phúc
Nụ hồng đêm xuân vẫn thắm nơi lồng ngực
Nhịp sống tinh khôi…
Vẫn thế…
Ru đời!



July 26,2009
SS

Thảo luận cho bài thơ: CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU - Sương Sương

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *