Cuối Ngày

(Đỗ Hồng)

Cuối Ngày là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Anh nhìn xuống bờ vực sâu tư tưởng
Thấy trong tim những vết nứt tượng hình
Bóng một ngày đã đổ xuống lung linh
Cõi xa thẳm vẫn mịt mờ nhân ảnh

Anh quanh quẩn bên mặt trời lành lạnh
Con đường dài đã tắt một mùa xuân
Bước xuống đây chiều hoang vắng tình trần
Chợt nghe tiếng gọi buồn trăm năm trước

Em trôi nổi trên dòng đời xuôi ngược
Còn bao nhiêu trí nhớ giữ cho nhau?
Những ước mơ đã chín rụng ngang đầu
Thành nuối tiếc vương lối mòn thế kỷ

Anh đứng lên từ nỗi đau bình dị
Như cỏ cây nghiêng ngả cuối ngày vui
Trong tâm tư đêm rủ xuống ngậm ngùi
Đêm che khuất cả dung nhan trời đất

Cây dang tay đón tình yêu trăng mật
Mùa khẳng khiu còn lại chút ưu phiền
Gió cuối ngày có xao xuyến hồn em?
Như tiếng gõ chờ tháng ba mở cửa
Đỗ Hồng

Thảo luận cho bài thơ: Cuối Ngày - Đỗ Hồng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *