Đi Mãi

(Cung Thị Lan)

Đi Mãi là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.




Đi mãi con đường xa vạn dặm
Mang theo niềm lưu luyến tháng ngày qua
Đâu bóng dừa cùng nón lá thiết tha
Tà áo trắng và cánh diều trong nắng
Đi đi mãi bước chân trần cay đắng
Đá trên đường bén cắt gót chân không
Sỏi lao xao những giọt máu tươi hồng
Tim chai đá nghe tiếng cười vang vỡ
Đi đi mãi với niềm đau trăn trở
Người còn đâu và ta có còn đây!
Tháng ngày qua lấp hết nét thơ ngây
Còn gì nữa mà chờ mong ao ước
Đi đi mãi những con đường khép bước
Lối nào về mái ấm lửa hồng xưa
Mẹ có còn dõi mắt dưới cơn mưa
Chờ mưa tạnh đón con về trong nắng
Đi đi mãi đời chỉ là chốn vắng
Chẳng còn gì tươi đẹp nữa mà mong
Hãy thắp hương chôn kín vết thương lòng
Cho quên hết dù ngàn lần vẫn nhớ
Đi đi mãi chẳng bao giờ dừng lại
Bóng bên đường xin tỏa chút từ bi
Nắng trên cao xin nhỏ giọt nhu mì
Và ngọn gió xin làm tan nỗi nhớ
Cung Thị Lan

Thảo luận cho bài thơ: Đi Mãi - Cung Thị Lan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *