Đi tìm nguồn cội

(Nghinh Nguyên)

Đi tìm nguồn cội là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.






Bao nhiêu vấn nạn một đời người
Rằng ta từ đâu đến giữa đời?
Bao lớp người đi, bao lớp đến
Có đến, có đi ắt có nơi



Vạn vật sinh tồn ở quanh ta
Bao điều kỳ diệu vẫn xảy ra
Định luật ngàn đời đang chi phối
Khoa học ngày còn khám phá ra



Đặng trưng ta là giống nòi người
Hạnh phúc, khổ đau tiếng khóc, cười
Vóc dáng thẳng ngay luôn hướng thượng
Chủng lọai không hai ở trên đời



Biết thân cát bụi giữa cõi trần
Có trưởng có tiêu với thời gian
Có gì chuyên biệt hơn vạn vật,
– Có một xác thân đẹp tuyệt trần



Ta có hơn gì những thụ sinh?
Cùng trong quy luật của tồn sinh
Bản năng như vạn ngàn sinh vật
– Ta hơn muôn lòai – có tâm linh.



Ta tin rằng ta có linh hồn
Là phần siêu nhiên mãi trường tồn
Là phần thần khí từ thượng đế
– Cho ta phẩm giá giữa càn khôn



Cội nguồn sự sống đến từ đâu ?
– Từ một tình yêu – sự nhiệm mầu
Sự sống nảy sinh và tồn tại
Từ thuở sơ khai đến dài lâu



Vũ trụ sinh tồn đã từ lâu
Tình yêu Thiên Chúa thật nhiệm mầu
Từ tình mẫu tử, tình đồng lọai
Truyền sinh. Tạo hóa đặt lứa đôi.



Ta biết được gì bản thân ta ?
– Là tiểu càn khôn, tiểu thiên hà
Vận hành nhịp nhàng từ nguyên thủy
– Đức tin khoa học chẳng còn xa
Ta tìm phép lạ ở đâu xa
– Những gì hiện hữu ở quanh ta
Từ hạt nảy mầm từ hoa cỏ
Suối reo, gió thỏang, tiếng chim ca



Chân ta đạp đất đầu đội trời
Những cuộc trắng đen – những mảnh đời
“Thiện ác đáo đầu chung hữu báo”
Hạnh phúc trầm luân sẽ có nơi



Cùng tìm cội nguồn tìm niềm tin
Để nghe tiếng gọi của lương tri
Ta chung hơi thở từ Thượng Đế
Bốn biển năm châu là anh em



Cho nhẹ bớt đi nỗi khổ đời
Bất công đói nghèo được đẩy lui
Bạo lực chiến tranh không còn nữa
Để người sống xứng một con người



Võ đất Noel 2004

Thảo luận cho bài thơ: Đi tìm nguồn cội - Nghinh Nguyên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *