Đối thoại cùng mình

(Phạm Ngà)

Đối thoại cùng mình là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Đêm yên tĩnh, phố đã vợi về khuya

Đồng hồ ba chuông từ thinh không gióng giả

Âm thanh buông, vừa lạnh khô vừa vồn vã

Hay tim mình vang vọng hồi âm

Gió lật nghiêng vòm lá sẫm âm thầm

Giọt đèn thức soi mặt đường nhạt tối

Như tự phân thân trước lương tâm xét hỏi

Một người nào trong cật vấn cùng mình:

Có bao giờ ta hờ hững vô tình

Lòng suông nhạt trước thăng trầm nghiệt ngã?

Trái tim vẹn nguyên tình yêu nồng nã

Nửa cuộc đời chưa nguội tắt niềm chung

Ta có đánh mất mình không?

Nghe đập thúc tâm tình son trẻ

Vẫn là ta của ngày xưa tấm bé

Khát vọng mộng mơ chín lại đời thường

Giữa quanh co tắt ngõ ngang đường

Những xu trào ngổn ngang trở trời trái gió

Không thể nói, là không còn khốn khó

Dòng đục trong khơi lọc bạn bè

Tước bỏ đi lớp vỏ đậy che

Chút nghiêng ngửa nắng mưa từng trải

TA HÀNH ĐỘNG VÀ TA TỒN TẠI

Những trăn trở dày vò nén chặt nỗi niềm riêng

Có phút nào ta gục ngã trước ưu phiền

Từng nhỏ nhặt trước ganh tham đố kỵ?

Hằng vững tin trước rộng dài mới mẻ

Hạnh phúc lớn lao ở giữa muôn người

Bốn mươi năm, thế hệ cùng thời

Câu thơ buông không gieo vần trở lại

TA HÀNH ĐỘNG VÀ TA TỒN TẠI

Hai nửa riêng chung hoà nhập trong mình

Thảo luận cho bài thơ: Đối thoại cùng mình - Phạm Ngà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *