GỌI ĐÒ QUÊ HƯƠNG

(Luân Tâm)

GỌI ĐÒ QUÊ HƯƠNG là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


(Thân tặng Hoài Thương)

Giữ hương đồng luá bình yên
Cho trăng đưa gió không phiền mây bay
Vàng ru bóng nắng hoa mai
Quê nghèo còn dấu một ngày hội xuân ?
Còng lưng trả hết nợ nần
Cỡi mây đạp gió thương thân thăm nhà
Chắt chiu con vịt mẹ gà
Còn tình còn nghĩa còn ta còn mình
Trôi sông hoa tím lục bình
Lia thia quen chậu ai tình hơn ai (1)
Đâu gốc bưởi đâu gốc xoài
Đâu hàng vú sữa gió bay võng nằm ?
Tảo tần thương mẹ quanh năm
Áo nâu chân đất âm thầm nuôi con !
Thương cha vượt biển trèo non
Miếng cơm manh áo chân mòn máu khô !
Quạnh hiu cỏ cháy đội mồ
Ve sầu dế khóc cuối bờ không hoa !
Còn ai giữ bản tình ca
Đau duyên tủi nợ tương cà chờ mong ?
Đôi bờ mưa nắng đục trong
Chim quyên tuyệt giống nhãn lồng chết khô (1)
Thương con chim vịt xác xơ
Bâng khuâng nhớ mẹ lạnh trơ xương tàn (2)
Anh buồn không chốn thở than
Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya (3)
Ngày mai ? Ngày mốt ? Ngày kia ?
Còn ngày nào để đường khuya hẹn hò ?
Chung lòng đất lạnh nằm co
Thương em đứt ruột gọi đò quê hương
Buồn hoa rụng nụ đau thương
Buồn tình đứt bóng còn hương chung tình…
MD.12/14/08
Luân Tâm
Các câu Ca dao :
(1) “Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”
(2) “Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau”
(Trong NGƠ NGẨN DẤU BUỒN-TRONGVẾT BỤI MỜ)

Thảo luận cho bài thơ: GỌI ĐÒ QUÊ HƯƠNG - Luân Tâm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *