Hoa Trắng thiên thu

(Mặc Giang)

Hoa Trắng thiên thu là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Cài Hoa Trắng, Ơn Hùng Vương Quốc Phụ
Khai dựng cờ mở nước hiệu Văn Lang
Cho đến nay nền Văn hiến năm ngàn
Còn tiếp tục truyền lưu và sống mãi
Cài Hoa Trắng, Ơn Âu Cơ Quốc Mẫu
Tiên trên cao mang một bọc trăm con
Từ đó khởi đi dòng giống Lạc Hồng
Tọa thị tại đất trời Nam sừng sững
Cài Hoa Trắng, ta tôn thờ Đức Mẹ
Thét Biển Đông rào rạt hát trùng dương
Ta xin mang tình thương Mẹ lên đường
Xây tươi đẹp cho sông dài biển rộng
Cài Hoa Trắng, ta lên đầu quan ải
Hỏi Trường Sơn, núi Thái cao đến đâu
Ơn của Cha, ta xin chất trên đầu
Tôn thờ mãi và không hề phản bội
Cài Hoa Trắng, ta mang hồn sông núi
Da thịt này, chỉ xin trả quê hương
Chứ không băng ngang, đánh đổ giữa đường
Dù bất cứ thế thời, hay cuồng vong thác loạn
Cài Hoa Trắng, ta mang hồn Tiên Tổ
Giống Lạc Hồng huyết thống năm ngàn năm
Ta luyện tôi những đức tính tinh anh
Bước dõng dạc và ngẩng đầu đi tới
Cài Hoa Trắng, ta đến bàn thờ Tổ Quốc
Nguyện trắng trong, thanh bạch đức trung trinh
Nguyện cho quê hương non nước quê mình
Không phản bội những gì Tổ Tiên để lại
Cài Hoa Trắng, ta xin cài mãi mãi
Cài một lần, và cài đến thiên thu
Việt Nam ta, định phận sẵn thế ư
Trắng, cho toát cả thiên hà vũ trụ
Cài Hoa Trắng, ta nhớ Cha Hồng Lạc
Và ta mang công đức Mẹ Âu Cơ
Con cháu Hùng Vương mãi mãi tôn thờ
Giống Lạc Hồng, giống anh hùng nước Việt Nam.
Tháng 6 – 2010
Mặc Giang
macgiang@y7mail.com

Thảo luận cho bài thơ: Hoa Trắng thiên thu - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *