Hoa trong lòng đất

(Phạm Ngà)

Hoa trong lòng đất là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Tôi là cây đèn biển chuyên cần

Quanh năm tháng tôi gắn mình với đảo

Biển thất thường, biển là dông bão

Còn nỗi sợ nào hơn nỗi sợ cô đơn

Sóng thời gian mài mòn số phận

Nhưng ngọn đèn này cần phải sáng lên

Ánh sáng với tôi là cuộc đời, là hơi thở

Ngọn đèn biển như con mắt thành phố]

Thức sớm khuya dõi bè bạn xa gần

Những ai xa có dịp đến Hải Phòng

Xin dành ngắm thành phố này buổi tối

Điếu thuốc lập loè soi trán ai nghĩ ngợi

Chiếm lĩnh góc sân đôi trai gái thầm thì

Tất cả như chìm đi

Để tất cả lại tự mình phát sáng

Còi âm ỉ rúc lên từ bến cảng

Hương bay chan tóc người

Gió như khách bộ hành phiêu lãng

Bâng khuâng hoa sữa rơi

Ai búng ghi-ta một hợp âm thứ

Thành phố

Vừa tĩnh lặng vừa ồn ào

Vừa dịu dàng vừa dữ dội

Đèn cao áp dòng ánh sáng nổi trôi

Nhà hát lớn trầm tư

Phố bờ sông gãy khoảng trời tím biếc

Âm thanh màu xoáy xiết

Tắt dần trong ngõ sâu

Đêm nay đi bên nhau

Lòng thầm hát lời từ biệt xưa cũ

Câu hát long lanh mắt nhìn tư lự

Chạy dọc qua mưa nắng tảo tần

Như thường tình trời vẫn thể màu xanh

Mây vẫn mây không gian thì lặng gió

Đất lao lung khoảng thinh không vần vũ

Như sáng ra, như dịu nhẹ êm đềm

Rồi bất ngờ cuồng điên

Cơn xoáy xiết ập vào thành phố

Cả không gian như đựng trong túi gió

Những hàng cây răng rắc vặn mình

Chiếc xe tải lật nghiêng

Cần cẩu tháp trượt khỏi vành ray thép

Cửa mở toang, như trăm nắm tay dập dồn chao chát

Mười sáu tháng Tư

Sự trùng hợp lạ kỳ

Mười năm trước máy bay địch hung hãn

Những trận bom rải thảm

Mười năm sau

Cả thành phố đương đầu

Cơn gió xoáy

Những va đập, quật quăng, dạt xô, cuộn chảy

Vẫn còn đây thanh lọc một Hải Phòng

Thành phố biển Đông

Màu hoa phượng cháy lên từ ruột đất

Nhìn lại nếp nhà thân lần cuối

Ngày mai giã từ nơi này

Ngày mai đây sẽ là nền gạch vụn

Cho công trường dựng xây

Phố mở ra, con đường mở ra

Mở ra công trình ồn ào quy hoạch

Phá vỡ đi nếp bao đời trói buộc

Ý nghĩ lên rêu vỏ ốc, vỏ hà

Nhìn lại căn nhà

Nơi đưa nôi những ca dao cổ tích

Tiếng ve kêu mài mòn gốc nhãn

Hoa ti-gôn một sắc đỏ thiếu thời

Màu xanh bồng bềnh trôi

Bậc thềm đá bước mòn trí nhớ

Giã từ căn nhà

Ta lăn suốt vòng bi tuổi nhỏ

Những nét vẽ nghịch ngợm mảnh tường rêu

Những vệt nắng qua cửa song lỗ đỗ

Cơn mưa hắt chéo hiên thềm

Tiếng mọt nhấm vào đêm

Giã từ mảnh vườn

Nơi ta mải mê đuổi theo chú chuồn chuồn kim nhỏ xíu

Con chim sâu bay rối cả mắt nhìn

Cánh diều chao chiều hè xanh lơ lửng

Người bạn gái chơi chuyền tay buông bắt

Ô ăn quan viên đá cuội rêu mờ

Thảo luận cho bài thơ: Hoa trong lòng đất - Phạm Ngà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *