Hoài Vọng Hoàng-Sa

(MTN)

Hoài Vọng Hoàng-Sa là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Hoàng hôn pha sắc, áo thiên thanh
Sóng ngẩn ngơ say, tựa gió lành
Thấp bóng Hoàng-Sa, bờ thủy mỵ.
Trùng dương dìu dặt ánh hoàng anh

Những cánh hải âu, mờ chấm nhạt
Đuổi theo vầng sáng lạc chân hồng
Nắng vương tơ muộn đường chim dõi
Tổ ấm ven trời, góc biển Đông

Lung linh màu nước, lụa An-Giang
Biển mặn mơn man “Bãi-Cát-Vàng”
Uốn lượn vây quanh cồn đá nổi
Trầm ưu miếu cổ, toả linh quang

Nắng nghiêng Vạn-Lý-Ba-Bình tự
Tàn lá trăm năm, đứng lọng thờ
Vách Yến cheo leo, nằm chắn gió
Đáy ngầm thoai thoải, “trắng-bông” bơi

Sóng nhô vịnh đá, Bàn-Than-Thạch
Bọt nước tung cao, tụ mái đền
Rêu phủ phong sương, màu tích sử
Bến cồn cát phẳng, Bạch-Sa-Sơn

Đuốc bến Sa-Kỳ, Xuân bóng dọi
Đưa thuyền tam bản sớm ra khơi
Trên môi thiếu phụ còn hương gối
Lệ ướt, mi cười, giọt thoáng rơi

Túi quảy cơm khô, “gừa”, “Mạ” thỉnh
Bầu chè “Bọ” phúng tổ, bàn thiên
Đơn côi dáng nẫu, dài nâu áo
“O” thốt nghẹn lời : “…Thâu, dẫy ngheng !”

Bóng nhỏ hoen mờ, khoảng tối xa
Sương giăng mềm tóc, mặn quê nhà
Tim dâng thưong cảm, run vai lạnh
Đôi gánh sơn hà, một đời hoa

Vách khắc ngày trôi, đợi bóng chàng
Tay kim luồn chỉ, kết thời gian
Vá lòng cô quạnh trong xa cách
Đếm những lo âu, giấc muộn màng

Bên hiên, đàn kiến chợt lao xao
Tất tả ngược xuôi, rối rít chào
Thấp cánh chuồn bay, bờ cỏ dại
Đen mình sâu đất, góc rơm cao

Đêm vắng : ngàn sao ngoài vạn lý
Trùng dương : sâu thẳm bến mênh mông
Mùa mưa đã chuyển từng cơn sóng
Mây lạc kéo về những cuồng giông

Tám tháng đồn xa, Bắc đảo trình
Tám trăng chinh phụ, giấc điêu linh
Thầm trong khấn nguyện, niềm mong mỏi
Xin gió nồm đưa, thuận sóng bình

Cầu ơn đất tổ, thuở khai nguyên
Mảnh nối quê hương được vẹn nguyền
Hải đội Hoàng-Sa tròn quốc nhiệm
Bảo tồn di sản chốn duyên biên

MTN

Thảo luận cho bài thơ: Hoài Vọng Hoàng-Sa - MTN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *