Kim Cốc Viên

(Đỗ Mục)

Kim Cốc Viên là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Phồn hoa sự tán trục hương trần
Lưu thủy vô tình thảo tự xuân
Nhật mộ đông phong oán đề điểu
Lạc hoa do tự trụy lâu nhân
Dịch Nghĩa

Những việc phồn hoa đă tan tác theo lớp bụi thơm
Nước vô tình chảy cỏ cứ việc tự tươi thắm
Chiều về chim kêu ai oán trong gió đông
Hoa rụng mà còn như người nào (năm xưa) nhảy xuống lầu
Dịch Thơ
Kim Cốc Viên

Phồn hoa tan tác bụi trần
Vô tình nước chảy cỏ xuân tươi màu
Gió đông ai oán chim sầu
Hoa rơi giống kẻ rơi lầu ngày xưa
Bản dịch: Trần Trọng San

Việc bộn rộn làm xong hóng mát
Nước chảy vô tình mượt cỏ xuân
Gió chiều chim hót xa gần
Hoa rơi tựa khách gieo thân trên lầu
Bản dịch: Trần Trọng Kim
Mộng đẹp như bụi trần
Nước chảy vẫn vô tình
Chim chiều kêu ai oán
Hoa rơi tựa kiếp người
Mộng đời tan tác bụi trần bay
Nước chảy vô tình cỏ vẫn tươi
Chiều đông gió lạnh chim ai oán
Lá rụng hoa rơi một kiếp người
Bản dịch: Vũ Văn Hiệu
Chú thích:
– Kim Cốc viên: ở huyện Lạc Dương, tỉnh Hà Nam. Đời Tấn, nhà hào phú Thạch Sùng có người thiếp xinh đẹp tên là Lục Châu. Tôn Tú yêu cầu Thạch Sùng tặng cho người thiếp này, Thạch Sùng khước từ. Vì việc này Thạch Sùng bị Tôn Tú gièm pha với Triệu Vương Luân và bị giết chết .
– Trụy lâu nhân: Thạch Sùng đang yến tiệc trên lầu, bị Tôn Tú gièm quân lính lại bắt tội, Thạch Sùng nói với người thiếp Lục Châu: Ta vì nàng mà đắc tội với người. Lục Châu khóc thưa: Xin chết trước mặt chàng. Bèn nhảy xuống lầu tự tử .

Thảo luận cho bài thơ: Kim Cốc Viên - Đỗ Mục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *