Mời say

(Vũ Hoàng Chương)

Mời say là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Cách nhau mười chín giờ bay
Mà không liền cánh chim này được ư?
Cây sầu trút mãi lá thư
Nhớ thương nát cả danh từ… Hỡi ơi!

Đêm đêm nhìn ảnh mơ người
Đến mòn da phấn môi cười nhòa hương.
Ảnh treo dần khắp bốn tường
Siết vòng vây một góc giường đảo hoang.

Sóng thu giợn ánh hồi quang
Gối chăn bốc lửa sầu loang canh dài.
Nằm đây giõi bước chân ai
Cánh bưu-hoa nở dấu hài lãng du.

Ba-Lê đẹp áo vàng thu
Mặt trời La-Mã sương mù Luân Đôn.
Bờ Thiên-Thanh lắng hoàng hôn
Đổ xuôi Bạch-Lĩnh tâm hồn tuyết băng.

Hỡi ơi, cô gái tròn trăng
Duyên bèo mây lại kết bằng tóc tơ!
Ba năm một mối tình Thơ
Núi trông mây, bến còn mơ tưởng bèo.

Tình chưa nổi sóng mà xiêu
Biết ai nhớ ít thương nhiều hơn ai?
Muôn giòng thư, hãy nối dài
Cho song hồ với trang đài liền nhau!

Sẵn trăm năm bức thư sầu
Đường kia nối cả Địa-cầu Nguyệt-cung.
Hai phương sẽ hết lạnh lùng
Đêm vào một giấc mơ chung với Ngày.

Sá chi mười chín giờ bay
Mà không liền cánh chim này Tương-tư!

[ Sài Gòn 1963 ]

Thảo luận cho bài thơ: Mời say - Vũ Hoàng Chương

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *