MONG NHƯ HOA SEN TRẮNG

(Người lính)

MONG NHƯ HOA SEN TRẮNG là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.



Bước chân đi giữa cuộc đời
Bụi trần bám lấy cả người còn đâu
Sân si sướng khổ vui sầu
Tiểu nhân, quân tử… sắc màu nhá nhem

Đêm nằm lạc giữa rừng sen
Mới hay tay sợ lấm lem bụi, bùn
Ngồi lần tràng hạt run run
Mong như sen trắng đồng bưng diệu kỳ

Vui sầu sướng khổ sá chi
Đường dài lắm bụi vẫn đi đến cùng
Sen thơm dẫu đứng giữa bùn
Người gieo hạt chớ ngại ngùng mùa sau

Tiếng gà đẩy giấc chiêm bao
Ngoài đầm gió lộng gửi vào mùi hương
Đường đời một nắng, hai sương
Mong như sen trắng hướng dương rạng ngời…

30.5.2009

Thảo luận cho bài thơ: MONG NHƯ HOA SEN TRẮNG - Người lính

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *