Mộng tàn canh anh hoài mơ vóc ngọc

(Uyên Phương Minh Nguyệt)

Mộng tàn canh anh hoài mơ vóc ngọc là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


(Tặng cô giáo Ngô thị Vân trường LVD)





Đã bao năm anh xuôi dòng định mệnh

Buồn tàn thu nên chẳng đợi đông sang

Chân xiêu bước vì bao lối chắn ngang

Dòng đời nhạt nên bến buồn trống vắng



Tay với hứng những giọt sầu mặn đắng

Nếm chua cay nên đã hiểu đoạn trường

Bao đêm dài ngồi đếm lá thương vương

Từng xác lá là từng lời tình tự



Thương làm sao người em nơi bến Ngự

Mượn mây trời để chải tóc mượt bay

Mượn nắng vàng tô sáng mắt thơ ngây

Anh một thuở hồn rơi ngoài song cửa



Rồi ngày tháng cũng theo nhau lần lựa

Em rời ra rời lối cũ tình anh

Lời chưa ngỏ và mộng vẫn còn xanh

Anh trải tình trên lối mòn thềm vắng.



Nhớ về em anh chợt yêu mây trắng

Mây bay đi có làm tóc thêm hương

Có kết se những sợi nhớ sợi thương

Để anh mãi gởi mây sang ủ tóc.



Mộng tàn canh anh hoài mơ vóc ngọc

Đêm tịch liêu anh khóc tiếng ve than

Thân hao gầy bởi nghiệt ngã thời gian

Tình ngút ngàn như thuở hồng má thắm .



Uyên Phương Minh Nguyệt

Thảo luận cho bài thơ: Mộng tàn canh anh hoài mơ vóc ngọc - Uyên Phương Minh Nguyệt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *