MỘNG TÌNH

(GIỌT BUỒN - LÊ VI)

MỘNG TÌNH là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Anh giật mình khi thần linh thức giấc
Ngước nhìn trời bắt gặp ánh sao sa
Dõi theo về thế giới của riêng ta
Ở tận cùng bên kia dòng ý nghĩ.

Rồi bắt gặp đoá hoa tình tuyệt mỹ

Của đất trời còn lưu lại nơi em
Bao hình ảnh dìu vào giấc mơ êm
Đã bừng lên gieo mầm xanh thương nhớ .
Anh mơ hồ trên đường băng rối gió
Nghe rộn ràng cả nắng sớm ngày mai
Trôi chầm chậm đến tận cùng tương lai
Em đừng thờ ơ cho đời hoang dại.
Mái tóc em là hồn tiên còn lại
Có khép hờ ngày hội của mùa xuân ?
Khi trao người xây mộng cõi thế nhân
Khi rực sáng lung linh màu tình tự.
Đôi mắt em là những vì tinh tú
Đang ngủ yên, ngủ giữa lòng anh
Anh hoài ru bên giấc điệp chân thành
Ngủ đi em, cùng màu xanh ánh ngọc.
Bờ môi em là hoa đào mộng ước
Bởi nét lượn từ trái cấm địa đàng
Cả một thời trinh trắng vẫn đa mang
Môi em nở cho tình anh đến ngự.
Bàn tay em là cành h
ồng vệ nữ
Đã nhẹ nhàng xoa dịu những khát khao
Chỉ khoảnh khắc cũng đủ thấy ngọt ngào
Đủ cho anh những nỗi niềm khắc kỷ.
LÊ VI
*
MỘNG TÌNH

Hôm qua trăng sáng tỏ trên vòm lá
Ngẩn ngơ hồn đêm dạo khúc tình ca
Gặp âm thanh huyền hoặc chợt thiết tha
Sao tiếng vọng lặng trầm nhiều tâm sự


Đường vào yêu dường lắng sâu tình tự
Nhịp ngân hòa theo bản nhạc thời gian
Đôi vòng tay quấn chặt những ngỡ ngàng
Để lối mộng cũng ngập ngừng chân bước


Tóc em mây cho lòng anh ao ước
Mắt em buồn chất chứa cả trời thơ
Giá vì anh tình ấy chẳng thờ ơ
Đời có đẹp như giấc mơ, anh hỡi ?


Rồi anh đưa thiên đường nào em tới ?
Mình vụng về tay đan lấy tay yêu
Giữ cho nhau trời thu đẹp chắt chiu
Vùng thương nhớ xin ghi vào kỷ niệm


Cả một đời mình cùng đi tìm kiếm
Nắng mưa hoài tình vẫn ước mơ xa…


GIỌT BUỒN

Thảo luận cho bài thơ: MỘNG TÌNH - GIỌT BUỒN - LÊ VI

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *