Nắng Chiều Ơi !, Nắng Chiều ơi !

(Tô Chí Tự)

Nắng Chiều Ơi !, Nắng Chiều ơi ! là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.







Giảm gay gắt, bớt chói chan…
Lên cao…_ nắng của chiều tàn…._ mãi lên…
Mỏng dần…_vệt sáng chông chênh ,
Kéo theo vội vã cánh chim đo trời.
Nhạt nhòa hướng có quê yêu.
Bếp hồng tỏa khói lam chiều…_ tìm đâu !
Mơ hồ… thoáng dáng chòm cau .
Xa xa đủng đỉnh bò trâu về làng.
Lúa " thì con gái" hoe vàng.
Tiếng cười theo bước mấy nàng gái quê…




Nắng chiều nay , nắng chiều xưa…
Nắng trong kí ức …nắng vừa dâng lên !
Chừng như là nắng không tên.
Nghe trong xa lắc nắng bồng bềnh trôi !
Nắng chiều ơi ! nắng chiều ơi !….
Nắng đem thương nhớ về nơi quê nhà.
Gửi theo nhé _cõi lòng ta ,
Bấy lâu canh cánh nỗi xa xôi…về !








Thảo luận cho bài thơ: Nắng Chiều Ơi !, Nắng Chiều ơi ! - Tô Chí Tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *