NẾU KHÔNG NGƯỜI

(Kim Giang)

NẾU KHÔNG NGƯỜI là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.





Ừ thì thôi…Bản tình ca đã chết
Dứt dây đàn tiễn biệt những buồn vui
Khi mùa Xuân vĩnh viễn đã qua rồi
Trăng thôi sáng và mặt trời khuất lối


Ừ thì thôi…Có bao điều muốn hỏi
Muốn thăm nhau sao ngại nói nên lời
Bấy lâu nay thầm lặng dõi theo người
Cứ hờn trách vu vơ mà bối rối


Ừ thì thôi…Còn gì đâu mà gởi
Ai trao người ai tới mà mong
Cửa sổ mùa Đông se sắt một cánh Hồng
Yêu dấu hỡi sao người không trở lại


Chỉ là Hoa chẳng bao giờ kết trái
Chiều mong manh tê tái chút hương thầm
Như tiếng đàn chỉ rót với tri âm
Trăm năm nhớ…Trăm năm thành hư ảo


Người chống chếnh lòng người lây gió bão
Người buồn đau có kẻ xót như bào
Phía người vui đây đó cũng xôn xao
Cho nhau đấy mà ai nào dám nói


Bến sông buồn con sóng trườn hoang dại
Góc sân đình héo úa một nhành mai
Yêu dấu hỡi…Thầm thì con tim gọi
Nếu không người thơ biết đợi chờ ai


Thảo luận cho bài thơ: NẾU KHÔNG NGƯỜI - Kim Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *