Nhờ Hội Vu Lan

(Mặc Giang)

Nhờ Hội Vu Lan là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Mỗi độ Vu Lan nhớ Mẹ hiền
Nhớ thương một mái ấm đoàn viên
Không sao có được từ khi ấy
Uống cạn biết bao nhiêu nỗi niềm
Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ nhà
Ôi chao nhớ quá nhũn lòng ta
Nhũn mềm như bún đời phiêu lữ
Quán trọ trần gian có đậm đà
Mỗi độ Vu Lan bỗng nhớ quê
Bao năm xa xứ vẫn chưa về
Chuông chùa vang vọng khi còn bé
Mấy chục năm trường tôi vẫn nghe
Nghe, để biết rằng Mùa Hiếu Hạnh
Cái Mùa Báo Hiếu của thiêng liêng
Một khi đã mất thì vô vọng
Hoa Trắng, trắng cành, trắng vĩnh miên
Nghe, để biết rằng Mùa Thắng Hội
Cái Mùa cứu độ mọi âm linh
Tôi xin kính cẩn thành tâm nhất
Trong đó có chung Cha Mẹ mình
Nhớ xưa, chính Đức Mục Kiền Liên
Đắc đạo chân thân thật diệu huyền
Vận dụng thần thông không cứu nổi
Còn tôi phước mỏng, tội vô biên
Chân thành đảnh lễ Đức Từ Bi
Phật Pháp nhiệm mầu, xin chứng tri
Cứu tế hàm linh và tất cả
Mẹ Cha thoát khỏi mọi A Tỳ
Nguyện cầu quy hướng Hội Vu Lan
Hiếu Hạnh hòa theo Ánh Đạo Vàng
Sống trọn vẹn con hiền cháu thảo
Từ bi thấm nhuận khắp nhân gian
Nguyện cầu quy hướng Đạo Bồ Đề
Đày ải lâu rồi đừng ngủ mê
Biển khổ quay đầu là bỉ ngạn
Đường xưa lối cũ dắt nhau về
Nương nhờ từ Pháp Hội Vu Lan
Pháp cổ trầm hùng đã vọng vang
Trên thấu thiên đường, dưới địa ngục
Chúng sanh thức tỉnh mọi nguy nàn
Thầm cảm thâm ân Đức Phụ Từ
Đàn con lạc lõng lại dễ duôi
Lang thang lặn hụp trong ba cõi
Đức Phật Từ Bi, mỉm miệng cười.
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang
macgiang@y7mail.com

Thảo luận cho bài thơ: Nhờ Hội Vu Lan - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *