Nhớ về Đức Phật

(Mặc Giang)

Nhớ về Đức Phật là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Ta ra đi Hoàng Cung đang ngái ngủ
Ca Tỳ La ru giấc điệp Kinh Thành
Sa Nặc ơi, hãy vượt thoát cho nhanh
Kẻo trời sáng, chậm chân không kịp nữa
A Nô Ma rì rào khua sóng vỗ
Thái Tử tự mình cắt tóc xuất gia
Ngươi trở về tâu lại với Vua Cha
Cả thê nhi cùng hoàng thân quốc thích
Ta xuất gia chỉ vì một mục đích
Tầm cho ra đạo lý chứng vô sanh
Độ mê tình, độ tất cả quần manh
Sống lạc lõng trong đêm mờ tăm tối
Sáu năm trường gội mình trên Núi Tuyết
Đội nắng mưa sương gió giữa rừng già
Tu khổ hạnh chỉ còn xương bọc da
Nhìn châu thể chúng con rưng rưng giọt lệ
Ni Liên Thuyền lại thì thầm muôn thuở
Bồ Đề tòa đan cỏ kết nhất như
Tại nơi đây nếu không chứng Đạo ư
Thà thịt nát xương tan, chứ không rời tọa cụ
Thất thất tham thiền, Ma Vương chế ngự
Bốn chín ngày đêm, độc chiếu Vô Sinh
Hào quang năm sắc, ngời sáng quang minh
Lục thông chứng đắc, rọi soi kim cổ
Bốn mươi lăm năm, vân du hóa độ
Ba rừng giáo lý, vận chuyển Tam Thừa
Đầu trần chân đất, dãi nắng dầm mưa
Đi cùng khắp mọi miền bao la Ấn Độ
Đại giác giác tha, giác hạnh viên mãn
Thất chúng hàng hàng, ngưỡng phục đồng quy
Ngài cũng đã tám mươi tuổi thọ suy vi
Thời tịch tịnh Niết Bàn giờ đã điểm
Sa La Song Thọ, núi rừng im tiếng
Đệ tử, môn đồ, nín thở lặng thinh
Tam thập tam thiên, thảng thốt giật mình
Đấng Thiên nhơn Sư, sắp tịch băng thường chiếu
Cùng khấu đầu xuống cõi Ta Bà nặng trĩu
Đức Thế Tôn lòng từ mẫn bi lân
Các con ơi hãy nghiêm mật tinh cần
Như Lai dạy đã tận tường rốt ráo
Giờ chỉ còn đôi lời, Ta Di Giáo
Các con hãy lắng nghe, và thực hiện từ nay
Giới luật trang nghiêm, đó chính là Thầy
Thắp đuốc mà đi, chính là bạn lữ
Ta trụ thế, cũng không còn một chữ
Bởi Như Lai đã giảng dạy hết rồi
Có còn gần nhau, trìu mến thế thôi
Các con đã lớn, và giờ ta đi đã đến
Đại Bát Niết Bàn, đất trời rung chuyển
Sa La nhập diệt, rơi rụng trăng sao
Các bậc Thánh Tăng, ướt đẫm lệ đào
Huống chi Thất Chúng, Thế Tôn Thích Tử
Tiếng tụng niệm Thích Ca Mâu Ni bùng vỡ
Hòa nhịp vang rừng núi thắp linh thiêng
Tiếng Nam Mô Từ Phụ lan tỏa mọi miền
Lan đi mãi từ hai mươi sáu thế kỷ
Xin ngưỡng nguyện Đức Ta Bà Giáo Chủ
Gia hộ cho thế giới được hòa bình
Gia hộ cho nhân loại sống hòa minh
Cứu độ cửu hữu hàm linh, đăng bỉ ngạn
Đức Từ Bi nguyện đời đời sáng lạng
Ánh Đạo Vàng gieo rắc khắp muôn phương
Ba ngàn thế giới, sáu nẻo ba đường
Chắp tay đảnh lễ Đức Thế Tôn Mâu Ni Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
————————–
Tháng 6 – 2010
TNT Mặc Giang

Thảo luận cho bài thơ: Nhớ về Đức Phật - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *