Nhọc nhằn kiếp người

(Trọng Văn)

Nhọc nhằn kiếp người là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Kiếp người tựa giấc chiêm bao
Chiêm bao sao chẳng thấy đâu an nhàn?
Vua chúa, thủ tướng hay dân
Ai ai cũng phải phải nhọc nhằn sớm hôm

Lắm người khó nhọc áo cơm
Kẻ nặng trách nhiệm trông nom nước nhà
Luật sư, chánh án, quan tòa,
Vũ công, nhạc sĩ, hay bà bán xôi,

Thương gia, tài xế, chú bồi,
Nông dân dưới ruộng, trên đồi tiều phu,
Bác sĩ, y tá, kỹ sư,
Bạn hàng, ngư phủ, ông từ, cu li,

Thợ thuyền, nhà báo, má mì,
Ma cô, gái điếm, trẻ đi đánh giày,
Ca sĩ, đầu bếp, thợ may,
Thợ hòm, lính tráng, ông cai, thợ hồ,

Phu xe, thợ bạc, chăn bò,
Phi công, dược sĩ, lái đò, bà mai,
Thợ săn, ký giả, cô/thầy…
Và bao nghề khác kể hoài không xong

Ngày đêm công việc gánh gồng
Lao tâm, lao lực mới mong ấm lành
Thừa tiền chưa hẳn được nhàn
Bần hàn dù có phàn nàn lợi chi?

Lúc hân hoan, lúc sầu bi
Đừng cố chấp quá làm gì khổ thân
Dẫu sung túc hoặc khó khăn
Sống vui cần phải lạc quan yêu đời.

Trọng Văn – 20090111

Thảo luận cho bài thơ: Nhọc nhằn kiếp người - Trọng Văn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *