ƠN TRỜI – ƠN PHẬT

(MINH TUẤN)

ƠN TRỜI – ƠN PHẬT là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Phong tục cổ hủ giữ làng
Tối đèn tắt lửa dạ vàng có nhau
Lời thơ giọng nói đi đâu…
Cũng chung âm hưởng với câu ơn trời.
Bát cơm bưng nhớ ơn người
Chè xanh ,sắn luộc ới ời gọi nhau
Góc làng khói thuốc hương cau
Rộn ràng cười nói pha bầu tiếu lâm…
Ơn trời mồng một ngày rằm
Chùa làng đông đúc ,kẻ thăm người trình
Lễ tạ Trời Phật anh linh
Mở đường dương phúc,đóng hình âm hư …
Vô ưu cửa thiện tâm Sư
Dạ thành lòng Sãi mõ nhừ chùa kinh
Đổi thay lối sống… Mặc tình
Khói hương thôn xóm, cứ hình xuân thu .
Rập rình những kiến trúc sư
Nhà cao cổng kín ,đến từ tây phương
Tàu xe phải nới rộng đường
Tiềm tàng thắt nút ,đông phương lui rào…
Ơn Trời, ơn Phật tầng cao
Cái tình cái hiếu ai nào dám quên…
MINH TUẤN

Thảo luận cho bài thơ: ƠN TRỜI – ƠN PHẬT - MINH TUẤN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *