Sáng tạo

(Phạm Ngà)

Sáng tạo là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Treo chiếc gương soi lên góc tường nhà

Lại có dịp ngắm dáng mình thật rõ

Gương mặt hiện lên tháng năm gian khổ

Đuôi mắt hằn chân chim

Nghe thời gian nhạt thưa chân tóc

Thời gian trôi nghiêm khắc lạnh lùng

Như trái cây xanh hái nửa chừng

Chẳng tự chín tiếp phần dang dở

Ngọn đèn khuya trăn trở

Bạn bè xa đăm đắm mọi phương trời

Những thế hệ cùng thời

Ngực lấp lánh huân chương rạng rỡ

Cửa khoa học thênh thang rộng mở

Những vinh quang danh vọng huy hoàng

Chẳng sáng được nửa khoảng đời trống vắng

Nửa khoảng đời im lặng

Cuộc sống riêng tư lúng túng vụng về

Cỏ cứ xanh ngơ ngẩn đê mê

Gà eo óc buổi trưa vàng rộm nắng

Tiếng guốc lật đêm vào sáng

Ríu rít vây quanh những cuộc đời thường

Cô gái ngồi xô lệch trước gương

Những đứa trẻ trần truồng lấm lem nghịch cát

Mái lợp tuềnh toàng nồng cay khói bếp

Bò sát cuộc đời trần tục nhường kia

Cao vọng, bình thường không ranh giới cách chia

Vũ trụ bao la anh là một thực thể

Giữa hoang mạc là cát sỏi nhỏ bé

Lẽ thường kia sao có thể khước từ

Xin đừng mượn tuổi trẻ đón đưa

Đời nhân hậu vẫn trầm luân nghiệt ngã

Lời chúc ước còn nhằm anh quấy quả

Qua công viên thoái thác để đi vòng

Điều đương nhiên sao hoá lạ lùng

Chốn hội hè phải ra chiều tránh né

Những tốc độ xu thời mạnh mẽ

Cứ xa lạ, cứ trượt khỏi đời anh

Đất nước hoà bình, chưa hết chuyện giao tranh

Những quan niệm đan chen, tình yêu lạ hoắc

Ý nghĩ dao động hai đầu đối cực

Bạn gái bạn trai cơ nhỡ thiệt thòi

Bao tâm sự khúc nhôi

Qua dãi dầu công trường trận mạc

Sao lúng túng, sao dại khờ ngơ ngác

Hạnh phúc ngại ngần, dẫu chỉ tấc gang

Mà ráng phải chèo chống vượt sang

Những trói buộc không dễ dàng tháo cởi

Người quen đây sao chẳng chung tiếng nói

Trái tim nào cùng đập nhịp này chăng?

Cùng thời anh những dung nhan nhỡ nhàng

Màu xuân sắc thành chiến công dạm đổi

Những tuổi trẻ phôi pha trễ nải

Vẫn chỉ còn trong huyễn hoặc ngày xưa

Tiếng ru nào quen từ ấu thơ

Bạn gái nhẩm lên vẫn còn ngượng nghịu

Như trẻ, như già, như thừa, như thiếu

Cổ tay ai lơi lỏng hao gầy

Thì dấn mình cùng thời thế này đây

Lòng đắng đót ngập ngừng hạnh phúc

Người con gái yêu anh với tấm lòng chân thực

Giọt máu chia hai kết đọng sinh thành

Cái phút giây trở dạ

Cứ bàng hoàng rung chuyển mãi đời anh

Thời gian như có ai cầm hai đầu kéo ra thẳng căng

Từng giây phút ngỡ như cầm nắm được

Bức tường vôi trắng toát

Tấm áo choàng trắng toát

Màu trắng lạnh dọc sống lưng

Một cái gì vừa níu xuống vừa bay lên

Mắt như dán vào muốn nhìn xuyên cánh cửa

Ở trong ấy vợ anh đang trở dạ

Có sáng tạo nào hơn sáng tạo một con người

Bỗng bật lên tiếng khóc chào đời

Anh bật mình lên từ lúc nào không nhớ nữa

Bàn tay nắm vào như thể tay ai

Bốn mươi năm một hạnh phúc này đây

Anh bàng hoàng giữa cuộc đời mơ thực

Mắt khô hoài bỗng trào lên mắt ướt

Bốn mươi năm

Tiếng khóc trẻ thơ riết róng đời mình

Anh lóng ngóng chìa hai bàn tay thô tháp

Đón đỡ một sinh linh như sáng tạo diệu kỳ

Chợt sửng sốt trước thiên cơ màu nhiệm

Bốn mươi năm

Hạnh phúc thật mình, không phải ai kia

Bỗng nhận ra

Như nối bằng mối dây liên hệ

Một cái gì thiêng liêng hơn thế

Trong tiếng trẻ sơ sinh

Thảo luận cho bài thơ: Sáng tạo - Phạm Ngà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *