Sao Anh Nỡ Bẻ Cành Mơ…

(Trúc Giang)

Sao Anh Nỡ Bẻ Cành Mơ… là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.



Em thường nguyện giữa đêm dài
Xin cho được sống những ngày bình yên
Biết mình đời chẳng có duyên
Nên không dám ước chèo thuyền chở trăng

Một ngày mở mắt băn khoăn
Mót tình gói lại trở trăn điệu vần
Có hôm tay vói thật gần
Nghe nhiều biết mấy ân cần anh trao

Có hôm tim vỡ máu trào
Xác thân hồn vía nát nhàu vết thương
Hãi hùng như lạc cuối đường
Đêm đen sâu thẳm thê lương tột cùng

Nhớ câu ta hẹn về chung
Non bồng nước nhược trùng phùng kiếp sau
Nụ thơ đang trổ muôn màu
Sao anh tay nỡ làm đau cả cành

Cây không chăm chút sao xanh
Tim em đang ấm sao đành thổi tan
Cát bay bỏ suối mơ màng
Nửa như ngây dại nửa bàng hoàng đau

16.5.09

(Lục Bát Cho Anh)

Thảo luận cho bài thơ: Sao Anh Nỡ Bẻ Cành Mơ… - Trúc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *