TẢN MẠN THƠ VỀ MẢNH HỒN THƠ

(Huy Dung)

TẢN MẠN THƠ VỀ MẢNH HỒN THƠ là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.




Êm như em, thơ nồng chứa đời thường
phổi thở gió, tim yêu đập chẳng ngưng
đâu tự biết ( vần xoay cùng trái đất)
mặt trời lên, (sách lật trang ngày mới).


Thơ – em đó, tự nhiên thương quá đỗi
như SaPa toàn núi rực xuân đào
hè? cả rừng hoa mận lăn tăn bạc
thu? vàng dát Hoàng Liên Sơn khát khao


Cởi mở, em chào đón cuộc đời
tâm buồn? thơ tưới giọt vui tươi
cát lầm, thơ gột thành tinh khiết
trong suốt pha lê rõ cả mười


Lên khái quát thơ ngời ngời triết lý
(nhưng chẳng thơ khi lý sự tràn)
Thù tạc thi đâu phải thơ tình bạn
Rèn tâm hồn, thơ giải tỏa tâm can


tình yêu kỵ tầm thường thơ tán gái.
Em – thơ mãi như tia hồng nắng sớm
nhẹ chếch vào phòng ngủ, mớm lời thơ
nhưng thơ kỵ tục tằn (không chịu nổi!)


luôn sáng trong, xao xuyến rối duyên tơ.
Chống mượn vay, gạt ý vờ lời sến
thơ dị ứng sáo nhàm đến mệt nhoài!
thèm ré giọng, bứt lên tòa đại đảm


thật từ tim, dũng cảm vượt trần ai
Giằng xé day, tận cùng tim rúng động
thơ dịu hiền, tinh tế sóng tơ yêu
yêu nồng nàn trầm tĩnh biết bao nhiêu
ôi trong trẻo bao la tình trầm mặc.


Luôn tự nhắc
bất thành thi
những ghi chép có vần
tham vọng thơ, đình đám nổi như thần
vắng tim rung, vắng xúc động chân thành
tự đào thải nếu sến mòn nhàm chán.


Bất thành thi nơi cọc còi hình ảnh
mỗi câu chữ thiếu cốt lõi tinh khôi
Thơ dám mơ thơm thoảng “thiền, tiên, thánh”
truyền thông điệp bằng hình tượng, thơ ơi!


Bay tung trời, hay dở chưa cần hiểu
thi thoảng níu người thơ nhìn lại mình
Thơ tinh lọc như tranh, ca, vũ điệu
mảnh hồn thơ huyền diệu đượm tâm linh.

Thảo luận cho bài thơ: TẢN MẠN THƠ VỀ MẢNH HỒN THƠ - Huy Dung

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *