THIÊN TÌNH SỬ

(Huyền Minh)

THIÊN TÌNH SỬ là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Mưa buổi sáng hắt hiu sầu xứ lạnh!
Nhớ vô cùng chăn gối chuỗi ngày vui
Thoáng xa xôi… hạnh phúc quả tuyệt vời
Anh nhớ mãi cuộc tình thơ mộng đó…
Cảm ơn em đã cho anh sáng tỏ
Tình lãng mạn tim cháy đỏ tương tư
Tuy ngắn ngủi giây phút hóa thiên thu
Đêm ân ái là một thiên tình sử…
Đồi núi mộng, vườn cỏ non lạc thú
Thịt da thơm ướt đẫm nhánh xuân thì
Em run rẩy khép nhẹ đoá Trà Mi
Môi hé mở, trái mơ hồng chín tới
Trăng huyền ảo, hai thân hình siết vội
Giữa mênh mông nhịp sóng vỗ dâng tràn
Buồm ra khơi phiêu lạc chốn thiên đàng
Anh lịm ngất khi trời chưa kịp sáng…
Đêm chưa sáng sao tơ tình đứt đoạn!
Em ra đi mờ phố vắng canh thâu!
Còn gì đâu trong vũng tối không mầu?
Anh chong mắt…đêm tàn hương vương vấn…
Mưa buổi sáng hắt hiu sầu xứ lạnh!
Hoài đơn côi trong niềm nhớ khôn nguôi
Từ cách xa mỗi đứa một phương trời
Anh vẫn nhớ…mưa buồn người viễn xứ

Đêm ân ái là một thiên tình sử…

Huyền Minh

Thảo luận cho bài thơ: THIÊN TÌNH SỬ - Huyền Minh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *