Thơ – NgườiThơ

(Nghinh Nguyên)

Thơ – NgườiThơ là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.



Có phải thơ là một phần cuộc sống
Nâng tâm hồn bay bổng giữa không gian
Vươn ước mơ tìm kiếm một thiên đàng
Một thế giới huy hoàng chân, thiện, mỹ

Cuộc thế cứ xoay vần trong “Thái bĩ”
Lay động bao tình ý của người thơ
Những bước đời qua lối mộng mơ
Nghe thổn thức giữa đôi bờ sinh tử

Nợ tình yêu có từ thời nguyên thủy
Để triệu năm còn đầy ứ lời thơ
Những khổ đau, hạnh phúc, ước mơ
Chỉ ẩn hiện mập mờ làn sương khói

Thi nhân khóc hộ tình đời ngang trái
Bên bức tường khổ ải của thế nhân
Bước phiêu du người thơ bổng hóa thân
Làm mảnh ghép – là một phần nhân thế

Những dự cảm qua cuộc đời dâu bể
Lại thấy mình như một kẻ thẫn thờ
Bước chông chênh giữa hai cõi thực, mơ
Những rung cảm chực chờ qua ánh mắt

Những dĩ vãng u hoài trong trầm mặc
Nhẹ lướt qua âm sắc khúc nhạc buồn
Từ không gian vang tiếng trúc véo von
Hoàng hôn tím hắt hiu trong sắc nhớ

Mùa đông tới thương bần hàn cơ nhỡ
Mùa xuân sang mong nhớ cuộc tao phùng
Mùa hè qua mang hoài cảm mông lung
Mùa thu đến điệp trùng bao hoài niệm

Người thơ mãi một đời đi tìm kiếm
Trong những điều bất định của cuộc đời
Căng buồm đưa hồn thơ đến trùng khơi
Múc ánh nguyệt giữa biển trời trinh bạch

Vào thực tại cõi đời – mình lữ khách
Cuộc hành trình mong rũ sạch bụi trần
Đến rồi đi – ta chỉ có một lần !
Ngoảnh nhìn lại là phù vân – ảo vọng

Bao vấn nạn cuộc đời còn khuất bóng
Cho thi ca lắng đọng những ngôn từ
Bức rèm thưa ngăn hai cõi thực, hư
Để hạnh phúc khổ đau về chung lối

Cảnh sắc cùng không gian luôn biến đổi
Bao hồn thơ mong kết nối thời gian
Thương đóa hoa xinh rồi cũng úa tàn
Tiếc đền tháp ngổn ngang thành phế tích !

Những hồn thơ mong tìm về viễn đích
Một tình yêu toàn bích giữa bao la
Những lời thơ là tiếng vọng thiết tha
Bao ý tứ chuyển thành lời thông điệp

Bao thế hệ người thơ luôn nối tiếp
Lời thi ca hòa nhịp với sinh linh
Mong thế nhân hợp xướng khúc diễm tình
Tình yêu kết nhân sinh cùng hòan vũ

Lời thơ là nơi người thơ tạm trú
Để hồn thơ vào vũ trụ bao la
Kết tinh từ mỹ cảm thăng hoa
Từ vô thức nhập hòa thành hiện hữu

Cả hiện tại tương lai và quá khứ
Với bao nhiêu tinh túy của hồn thơ
Dẫu rằng thơ là những phút mơ
Ai tìm được bến bờ trong tâm thức

Những người thơ muôn đời luôn thao thức
Đi kiếm tím lẽ thực của tình yêu .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thi hào Nguyễn Du rỏ máu xuống trang Kiều
Bóng chữ, hồn thơ nghìn năm còn tỏ.


Thảo luận cho bài thơ: Thơ – NgườiThơ - Nghinh Nguyên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *