Tiếng Mẹ Hiền

(Nguyên Thạch)

Tiếng Mẹ Hiền là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Lối về quê mới sao buồn lạ.
Dẫu đã dưỡng tôi được thành người.
Đất hứa.
Công thành danh được toại.
Mà sao thấy ngại,vẫn chưa quen.
Có phải tôi người lắm vong ơn.
Hay đã chôn sâu một mảnh hồn.
Gởi trọn cả lòng theo nắm rốn.
Quê mẹ chào đời.
Sâu mồ chôn.
Tôi ở nơi đây.
Có lúc buồn.
Mỗi khi gió lớn.
Chiều mưa tuôn.
Thương về đất mẹ trưa nắng hạ.
Dõi mắt xa săm đợi nước nguồn.
Mơ về chốn cũ.
Được an bình.
Có tiếng dân cười trong bình minh.
Đất nước sánh vai cùng thế giới.
Nhân bản.
Tự do.
Sống quang vinh.
Đời sẽ dễ hơn ,khi có tiền.
Nhưng chưa chắc hẳn sẽ là tiên.
Những lúc thấm buồn tôi bật khóc.
Là lúc thương sao…
Tiếng mẹ hiền.

Nguyên Thạch

Thảo luận cho bài thơ: Tiếng Mẹ Hiền - Nguyên Thạch

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *