Tôi Là Một Người Khùng

(Mặc Giang)

Tôi Là Một Người Khùng là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Tôi là một người khùng
Đất trời bao lớn
Đâu phải không dung
Một túi trên vai, tôi đi đủ chỗ
Nhân thế chợt nhìn, thấy tôi khốn khổ
Nhưng riêng tôi, đâu có khổ gì đâu
Nay thì ngủ dưới gầm cầu
Mai thì ghế đá, kê đầu công viên
Mốt thì xó chợ không tiền
Kia thì góc phố ai liền ban cho
Nhà ga nằm quắp co ro
Bến xe một bãi khò khò như tiên

Tôi là một người khùng
Suốt ngày lững thững
Miệng nói lai rai
Nói mãi nói hoài
Ai nghe đâu biết
Có khi tôi chụp lấy vầng trăng, giữa làn sóng biếc
Có khi tôi bắt một vì sao, xa tít lưng trời
Đưa hồn lên đỉnh chơi vơi
Thần tiên mở cửa đón mời tôi đi
Đến cung trăng ai vì chú Cuội
Chị Hằng ơi, lủi thủi ở đâu
Đưa tay tôi bắt nhịp cầu
Để cho chú Cuội hết sầu tháng năm

Tôi là một người khùng
Đời người dài ngắn
Còn có bao lăm
Trăng sáng đêm rằm
Ai nhìn trăng khuyết
Túi rách gối đầu, lay bóng nguyệt
Thân tàn kê mộng, gọi đêm thâu
Tôi nghe thanh vắng chìm sâu
Hồn ai nhắn gởi dạ sầu kỷ canh
Tôi nghe gió thoảng trong lành
Những hồn khuất bóng vây quanh chơi cùng

Tôi là một người khùng
Nghe được hai tiếng nói
Tiếng nói của con người
Và tiếng nói của loài ma
Quẳng đi một gánh không nhà
Quảy đi một túi đâu là của tôi
Hồn tôi đã gởi lên trời
Thân tôi còn gởi cho người nhân gian
Phó thác một đời không năm tháng
Bỏ đi một kiếp sống lang thang

Tôi là một người khùng
Khi vui tôi muốn khóc
Khi buồn tôi chẳng than
Bước chân nhẹ gót ca vang
Gởi trăng cho gió gởi ngàn thiên thu
Hỏi trong thăm thẳm mịt mù
Còn không kiếp sống âm u người khùng

Khùng ơi khùng hỡi là khùng !!!


Tháng 03 – 2004
Mặc Giang


10. Tôi là một người khùng
Diễn Ngâm : Phan Xuân Thi

Thảo luận cho bài thơ: Tôi Là Một Người Khùng - Mặc Giang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *