Tự ru

(Phạm Ngà)

Tự ru là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Xin cho một khúc ru hời

Trái tim trăn trở mượn lời để ru

Ru này chẳng gửi trong mơ

Cũng không nhịp võng nôi đưa tròng trành

Ru cháu con, ru bạn tình

Mấy ai đã lại ru mình xưa nay

Con đường xanh mát hàng cây

Dòng sông lờ lững vơi đầy nước lên

Mây bay như dải lụa mềm

Ánh trăng muôn thuở dịu hiền vào thơ

Biển đời lần lữa nắng mưa

Bạc đầu năm tháng vẫn giờ mênh mang

Bởi chưng em quá dịu dàng

Nên bao cay nghiệt phũ phàng cùng em

Nên chừng tôi dễ thân quen

Nỗi đau ngày tháng cỏ êm, rêu mờ

Lòng tôi đất hạn bao giờ

Gặp tình yêu đến bất ngờ nảy xanh

Có qua những cuộc chiến tranh

Tiếng ru thấm thía ngọt lành xưa sau

Sẽ còn mãi mãi dài lâu

Tuổi xuân dẫu sẽ phai màu thời gian

Lá kia rồi sẽ héo tàn

Đất nguyên sơ nảy muôn vàn biếc xanh

Bao nhiêu khuôn khổ tan tành

Những gì vay mượn sẽ thành hư không

Bắt đầu một tấm gương trong

Mở ra khắp chốn mênh mông gương đời

Tình yêu khi thấm tình đời

Dẫu tan nát vẫn bền lời sắt son

Thảo luận cho bài thơ: Tự ru - Phạm Ngà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *