Tự Tình Khúc

(Vi Thông)

Tự Tình Khúc là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Muốn là gió…tự tình tóc em
Ứơc là mây…trên vùng bình yên

Bỗng thèm lãng du
như hạt nắng

Mơ hoa ngát hương không
ưu phiền
Nốt nhạc âm thầm phổ vào thơ
Hoà khúc nhặt khoan những đợi chờ
Biển đời vẫn bao trùm bão tố
Ngàn năm nỗi đauthật tình cờ
Ngước nhìncánh chim trời lẻ loi

Chợt thương bóng ai
dưới lưng đời

Hồn nhiên lá
úa mơ chiều gió

Xào xạc lượn quanh
gót chân người
Im lặng nghedòng đời lướt qua

Người dập dìu vui
nơi phồn hoa

Ngơ ngẩn giữa
trăm nghìn mê lộ

Bỏ lại riêng ai
dưới trăng tà


Ngập ngừng giữa đêm
từng bước chân
Lối về biết tìm đâu
người thân

Ngậm ngùi tiễn đưa
người khách lạ

Vài chiếc lá khô
rơi ngại ngần


Nỗi buồn rũ quanh như
sợi tơ
Người nằm gối đêm
ru niềm mơ
Ngỡ giọt sương đọng hồn khe lá

Rùng mình đánh rơi
nỗi ơ thờ…


Vi Thông

Thảo luận cho bài thơ: Tự Tình Khúc - Vi Thông

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *