Tượng đài không phác thảo

(Phạm Ngà)

Tượng đài không phác thảo là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Với cuốc, với mai, với xẻng ta đào

Với tấc sắt, với những gì ta có

Giành từng giọt máu, giành từng hơi thở

Sau lớp gạch ngổn ngang, tiếng gõ đuối dần

Không cần biết bàn tay bật máu

Không cần biết bom nổ chậm náu rình

Bỗng mở ra vòm trời nhạt sẫm

Chẳng nhớ là ai đó đã reo lên

Bằn bặt trong hầm gương mặt bình yên

Đứa trẻ thơ lả mềm trên ngực mẹ

Giọt sữa ướt thơm nồng môi bé

Tất cả lặng đi giây lát sững sờ

Nói điều này không thể nói vô tư

Chỉ là một, muôn chòi gác đơn sơ

Người con gái áo xanh màu tự vệ

Dáng em như dính tạc nền trời

Chiếc cờ hiệu chớp lằn ngang dọc

Những công sự, pháo quay nòng hướng giặc

Bên dòng sông lịch sử bao đời

Ngỡ như từ dưới chân người con gái

Cắt chéo một đường máy bay Mỹ rơi

Căn phòng không dư dật tiếng người

Cửa khép lại che ngọn đèn lọt sáng

Bom vọng vang loa nhắc hầm trú ẩn

Chú rể, cô dâu chưa kịp chào mời

Bỗng vụt dậy, dọc theo hào trực chiến

Bức ảnh chụp lứa đôi kỷ niệm

Pháo sáng quân thù góp ánh chớp cùng soi

Thảo luận cho bài thơ: Tượng đài không phác thảo - Phạm Ngà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *