VỊ ĐỜI

(BL07)

VỊ ĐỜI là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.


Kể từ thu ấy chuyển màu
Lá vàng mấy độ úa chào đông qua
Dại khờ ôm giấc mơ hoa
Tình nồng một thuở chia xa với người …
Em giờ muốn nói , nghẹn lời
Tim đau nức nở, vị đời – sầu riêng
Bên chàng cái buổi thần tiên
Mà sao ngang trái tình duyên lỡ làng …
Ta từng ước hẹn đá vàng
Trăm năm có thiếp , có chàng bên nhau
Em là trầu , anh là cau
Keo sơn gắn bó tình sâu muôn đời
Ngờ đâu giấc mộng tan rồi
Đêm đông vọng tiếng ru hời xót xa
Ngọt bùi – ký ức đã qua
Còn đâu giấc mộng ươm hoa thuở nào ?
Khung trời kỷ niệm hư hao
Gió buồn hiu hắt , ánh sao thẫn thờ
Trăng tàn ủ rũ vần thơ
Mây bay vô định – biết chờ đợi ai ?
Phận người trĩu nặng u hoài
Chút duyên tiền định vẫn ngoài tầm tay
Phù du khói tỏa hương say
Khối sầu ướp lạnh đắng cay cuộc tình …
BL07

Thảo luận cho bài thơ: VỊ ĐỜI - BL07

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *