Vườn Tĩnh Lặng

(Việt Dương Nhân)

Vườn Tĩnh Lặng là bài thơ của tác giả thuộc thể loại . Mời các bạn cùng đọc và thảo luận.

Xin chân thành cảm tạ tác giả Việt Dương Nhân
Kính dâng mùa Phật Đản 2548 và Vu Lan Báo Hiếu 2004
‘’… Tâm có khả năng ‘’thụ’’ tối ưu, khi giống như một tấm gương được lau sạch bóng, do đó phản ảnh được toàn bộ hiện thực chung quanh một cách tối đa, khi tâm trống rỗng, tịch lặng tối đa thì nó sẽ trở thành Đại Viên Cảnh Trí, tấm gương siêu khổng lồ ôm trọn cả vũ trụ trong lòng nó…’’
(‘’Tâm Linh’’ Tinh Tiến – TSVTVN tr. 164)



Vườn tĩnh lặng
Vườn tĩnh lặng dịu êm trăng sáng
Cõi tâm trong hiện áng mây xanh
Tay liền phóng bút bay nhanh
Nhặt lời, kết chữ thả quanh địa cầu.
Vườn tĩnh lặng đêm thâu thanh vắng
Chẳng buồn vui, hồn lắng, tâm yên
Sóng đời xô dạt triền miên
Vững tâm lèo lái, đưa thuyền sang sông.
Vườn tĩnh lặng sáng trong ánh Nguyệt
Soi cảnh đời mặt thật nổi lên
Nhặt thâu tất cả làm nền
Cất xây đền Phật, ngồi bên Liên-Đài.
Vườn tĩnh lặng đêm ngày trống rỗng
Như gương trong, không bóng, chẳng hình
‘’Sắc-không, không-sắc’’ tự mình
Tùy duyên hóa-giảng, tử-sinh lẽ thường.
Nếu đã bước vào vườn tĩnh lặng!
Bận lòng chi đêm vắn, ngày dài
Tâm cầu nhân thế thẳng ngay
Sợ ai, ai sợ ? Hòa-hài dưới trên.
Vườn tĩnh lặng mông mênh tinh khiết
Ngưới với Người phải biết nhún nhường
Ác-lành đều rải tình thương
Dìu nhau chung bước về phương Phật-Đà.

Thảo luận cho bài thơ: Vườn Tĩnh Lặng - Việt Dương Nhân

1 bình luận trong “Vườn Tĩnh Lặng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *